Đêm Tân Hôn

Chương 27

08/07/2025 11:46

Bố tôi gào thét ở đầu dây bên kia, còn em trai tôi cũng sợ hãi tột độ, nép vào tôi, thở gấp không ngừng.

Tay em ấy run lẩy bẩy, khắp người dính đầy m/áu, nhìn tôi muốn cười mà còn tệ hơn khóc, nói với tôi: "Đừng sợ, đã có em. Bố bảo rồi, chị có chuyện gì thì lấy mạng em đấy, à..."

Tôi gi/ật vạt áo, lau vết m/áu trên tay nó.

Chuyện lần này quá tà/n nh/ẫn, cảnh sát trực tiếp đưa hai chị em chúng tôi đi.

Ngay khi tôi bị đưa lên xe cảnh sát, bỗng nghe thấy tiếng mèo kêu, nhớ tới lời Mạc Thiệu Văn nói nhờ con mèo đen giúp đỡ, tôi vội quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy một cô gái ăn mặc khá nghệ thuật, ôm một con mèo đen, đứng từ xa mỉm cười với tôi.

Tôi nhất thời không hiểu chuyện gì, nhưng nhìn con mèo đen trong lòng cô ấy, nghĩ người ta cũng coi như có ơn c/ứu mạng mình, lúc này lên tiếng chắc là nhắc nhở tôi, y vẫn còn đó, bèn gật đầu với cô gái kia.

Ở đồn cảnh sát, tôi khai báo toàn bộ sự việc, mấy cảnh sát kia chỉ bình thản nghe, không biết có tin hay không.

Tôi và em trai tôi bị thẩm vấn riêng, nên tôi không biết em tôi nói những gì.

Ở lại trại giam một đêm, tôi lại không sợ hãi như lúc ở ngoài, quả nhiên cảnh sát mang lại cảm giác an toàn cho con người.

Trời vừa sáng, bố mẹ tôi đã tới đón tôi và em trai, cảnh sát cũng không nói gì, chỉ bảo chúng tôi chuyển chỗ ở.

Bố tôi gật đầu lia lịa, dẫn tôi lên xe, mẹ tôi nắm tay tôi, đưa thẳng chúng tôi tới khách sạn tắm rửa.

Trên đường mới kể cho tôi nghe, đêm qua nhà họ Lương cũng xảy ra chuyện lớn. Sau khi bố của Lương Thiệu Văn bị kéo về, Lương Thiệu Văn bất chấp sự phản đối của toàn thể họ hàng, đưa thẳng th* th/ể bố mình tới lò hỏa táng huyện.

Bố mẹ tôi muốn tận mắt chứng kiến sự thật, nên đã đi theo tới lò hỏa táng.

Mẹ của Lương Thiệu Văn ngăn cản không được, định lấy cái ch*t để u/y hi*p, nhưng không hiểu sao bỗng rơi từ nóc nhà xuống, ch*t ngay.

Nhà họ cũng không đưa tới b/ệnh viện, khiêng thẳng về, định nhập liệm, vậy mà th* th/ể lại biến mất không rõ lý do.

Người chú của anh ta vốn bị Lương Thiệu Văn điều đi trước đó bị t/ai n/ạn, xe ô tô biến dạng, nhưng th* th/ể không thấy đâu.

Nghe nói khi đang lái xe tới lò hỏa táng để ngăn việc hỏa táng thì xảy ra t/ai n/ạn, Lương Thiệu Văn nghe liên tiếp những tin này, vốn định không th/iêu nữa, nhưng lúc đó th* th/ể đã đẩy vào lò th/iêu rồi, anh ta cũng không kịp hối h/ận.

Nhưng chưa th/iêu xong, lại nghe điện thoại bảo m/ộ tổ nhà họ Lương sụp đổ, bảo Lương Thiệu Văn đừng th/iêu.

M/ộ tổ nhà họ Lương tôi từng tới, chiếm nửa ngọn núi, mỗi năm Thanh minh đều tế tổ tảo m/ộ thống nhất, được tu sửa rất tốt, so với nghĩa trang lớn như Vạn Thọ Lăng cũng không kém, hơn nữa đất rộng, mỗi ngôi m/ộ đều xây bằng đ/á hoa cương, sao lại sụp được?

Bố tôi chỉ nói, hình như phát hỏa, bê tông và đ/á xây m/ộ n/ổ tung, tất cả ngôi m/ộ đều sụt lún xuống.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
4 Ôn Cố Chương 13
9 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Bên vực thẳm Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm