Lần gặp đầu tiên hiệu quả trên cả tuyệt vời, tôi quyết định rèn sắt khi còn nóng, tăng cường hỏa lực.
Lâm Khải hỏi tôi tiến triển thế nào rồi, tôi trả lời đúng sự thật: "Đã hạ gục được 50%, chỉ cách thành công một bước chân."
Lâm Khải: "Nói thế là cái đồ yêu nghiệt nhà mày đạo hạnh cũng cao thâm phết đấy nhỉ?"
Tôi cười khẩy: "Hết cách, tuyển thủ hệ thiên phú ai gặp cũng yêu mà."
Sau đó tôi và Tư Đồ Úc gặp nhau thêm vài lần nữa, đều là hẹn uống trà chiều, ăn cơm các kiểu.
Thấy thời cơ chín muồi, tôi quyết định bắt đầu tăng cường độ.
Lúc nhắn tin thì mạnh dạn "thả thính".
Anh ấy nói đang làm việc, tôi:
[Quả nhiên người đàn ông ưu tú như anh, trong lòng chỉ chứa sự nghiệp.]
[Không giống tôi, trong lòng chỉ chứa mỗi anh.]
Anh ấy nói đang tập gym, tôi:
[Đừng dùng mỹ nam kế với tôi, nếu không tôi sẽ tương kế tựu kế đấy.]
Tóm lại là cứ tìm mọi kẽ hở để tung ra mấy lời tán tỉnh sến súa.
[Phát hiện một hòn đảo, gọi là đảo "đổ" vì anh mà đi/ên đảo.] (Chơi chữ: Đảo ~ Đổ).
[Ngủ sớm đi nhé, không thì tí nữa tôi không tìm thấy anh trong mơ đâu.]
[Newton phát hiện ra vạn vật hấp dẫn, còn tôi phát hiện ra anh hấp dẫn tôi.]
……
Chương 5:
Đối với mấy lời tình thoại cảm động này của tôi, ban đầu Tư Đồ Úc hỏi có phải tôi bị hack nick không.
Sau khi nhận được câu trả lời phủ định, thì phần lớn thời gian sau đó anh ấy đều chọn cách lảng tránh.
Ồ, người đàn ông ch*t ti/ệt này. Tôi cười tà mị, còn ngại ngùng nữa cơ đấy.
Tôi gửi lịch sử trò chuyện cho Lâm Khải, bảo cậu ấy học tập đi, nếu không còn phải ế thêm mấy năm nữa.
Lại nhận được tin nhắn của cậu ấy:
[Sến súa bỉ ổi thế này mà Tư Đồ Úc không block mày à?]
[Đúng là giỏi nhịn.]
[Ninh Nhi, tao hối h/ận rồi, không nên xúi dại mày. Về nhà đi con, về đi.]
Tôi gi/ận tím người, quyết tâm phải khiến thằng nhóc Lâm Khải này lác mắt!
Tối hôm đó tôi gọi điện cho Tư Đồ Úc luôn.
"Có chuyện gì thế?"
Giọng nói đầy từ tính truyền qua ống nghe, tôi chùn bước 0.1 giây.
Rất nhanh lấy lại dũng khí, mở miệng: "Anh Úc, tôi có chuyện muốn bàn với anh."
Tư Đồ Úc: "Bàn chuyện gì?"
"Bàn chuyện yêu đương."
"......"
Bên kia im lặng tròn mười mấy giây.
Giọng trầm xuống vài phần: "Lục Dĩ Ninh, cậu có biết mình đang nói gì không?"
"Anh nghe không rõ à?" Tôi đảo mắt, lặp lại: "Em nói em muốn yêu đương với anh."
Tôi lại đợi vài giây——
"Tôi đi tìm em, hai mươi phút nữa đến."
"Đang ở nhà à?"
"..." Gi/ật mình một cái, tôi hoàn h/ồn: "Đang ở nhà."