1
Ai cũng nói mẹ tôi sinh ra một thứ tiện chủng.
Giống như bây giờ đây — tôi vẫn đang dây dưa không biết x/ấu hổ với anh trai kế của mình, Bùi Tịch Thanh.
Trong phòng là mùi pheromone quấn quýt, trộn lẫn đến nghẹt thở.
Còn dưới lầu, người nhà họ Bùi đang tụ tập trò chuyện, bàn chuyện hôn sự của Bùi Tịch Thanh.
Mỗi lần tắt đèn, anh ta lại như con chó đi/ên mất xích.
Tôi nhìn những vết hằn trên cổ mình, trừng mắt với anh ta.
“Anh là s/úc si/nh à? Biết rõ da tôi dễ để lại dấu mà còn cắn mạnh như thế?”
“Không nhịn được.”
Anh ta hờ hững đáp, vừa cài lại khuy măng sét.
Thay bộ vest mới, lại trở về bộ dạng nhã nhặn bại hoại thường ngày.
Bùi Tịch Thanh đúng kiểu kéo quần lên là không nhận n/ợ.
Anh ta chỉnh lại cà vạt, bảo tôi dạo này đừng tìm anh ta nữa.
“Sao vậy? Sướng xong rồi là không muốn quản tôi nữa?”
“Mấy ngày nay tôi rất bận. Ở trường thì lo học hành cho đàng hoàng, đừng rảnh rỗi lại chạy về làm phiền tôi.”
Giọng anh ta nhàn nhạt, đáy mắt là sự xa cách chẳng buồn che giấu.
Tôi cười khẩy, mặc áo sơ mi vào.
“Bận gì? Bận đi chọn váy cưới với vị hôn thê sao?”
Ngón tay anh ta khựng lại, không lên tiếng.
Tôi cầm chiếc kẹp áo tinh xảo, tiến đến túm lấy cổ áo anh ta.
Dùng lực hơi mạnh, ép anh ta cúi đầu sát lại gần tôi.
“Nếu anh kết hôn, tôi sẽ chúc phúc cho anh."
“Nhưng sau khi cưới rồi… qu/an h/ệ của chúng ta sẽ tính sao đây, anh trai?”
Hai chữ cuối cùng, tôi cố ý kéo dài âm điệu, như móc câu quấn lấy cổ anh ta.
Bùi Tịch Thanh khựng lại, lạnh mặt đẩy tôi ra.
Anh ta không trả lời.
Chứng tỏ anh ta vẫn chưa muốn c/ắt đ/ứt.
Khóe môi tôi cong lên đầy kh/inh miệt.
“Bùi Tịch Thanh, anh đúng là ăn trong bát, nhìn trong nồi.”
“……”
Anh ta xoay người xuống lầu dự tiệc, dặn tôi rời đi sớm.
Vì tối nay là tiệc tối của nhà họ Bùi.
Tôi chỉ là thứ con ghẻ không thể bày ra ánh sáng, không có tư cách xuất hiện.
2
Tôi tên là Giang Kiều.
Từ nhỏ tôi đã không bình thường.
Mẹ tôi là một ả danh viện giả, cả đời chỉ mong gả vào hào môn.
Ai cũng có thể b/ắt n/ạt tôi — đứa con hoang chẳng ai chống lưng.
Nhưng những kẻ từng b/ắt n/ạt tôi, tôi không chỉ trả lại gấp đôi — tôi còn khiến chúng đến nước oán than cũng không dám.
Tính tôi cực đoan, lại thích giả ngoan.
Chỉ cần đạt được mục đích, tôi làm gì cũng được.
Mẹ tôi mang th/ai, cuối cùng cũng thành công bước chân vào nhà họ Bùi.
Nhưng bà đ/á/nh giá thấp sự hiểm á/c của hào môn.
Mang th/ai sáu tháng, vì dị ứng mà sảy th/ai, suýt nữa mất mạng.
Mùa hè năm đó, Bùi Tịch Thanh từ trường quý tộc trở về.
Gia giáo của một đại thiếu gia khiến anh ta đối xử với mẹ con tôi không tệ.
Tôi bị đám công tử thiếu gia trêu chọc, làm bẽ mặt trong yến tiệc, bị ném xuống hồ bơi suýt ch*t đuối.
Là anh ta ra mặt giúp tôi.
Trên mặt Bùi Tịch Thanh lúc nào cũng là nụ cười ôn hòa.
Tôi nhìn đôi mắt trong veo của vị đại thiếu gia ấy — lần đầu tiên trong đời nảy sinh ham muốn chiếm hữu.
Một người sạch sẽ như thế…
Tôi muốn tự tay làm bẩn anh ta.
Tôi phân hóa thành Alpha.
Năm anh ta học năm ba đại học, tôi trưởng thành.
Bùi Tịch Thanh cũng là Alpha.
X/á/c suất Alpha mang th/ai rất thấp — nhưng không phải không có.
Tôi đã bỏ chút “thứ đó” vào tách trà của anh ta.
Không ngờ lại đúng lúc anh ta vào kỳ phát tì/n/h.
Tôi bước vào căn phòng đó.
Cửa vừa khép lại, Bùi Tịch Thanh như biến thành một con người khác