Tôi bị đám thú nhân bao vây rồi

Chương 11

12/12/2025 17:51

Một thứ nhỏ xíu — hình bầu dục, phát ra ánh sáng yếu nhưng rõ ràng, trông như một cái bong bóng nước — đột nhiên xuất hiện ngay giữa màn hình!

Nó nhỏ là vậy, nhưng lại giống như ném một tảng đ/á xuống hồ nước ch*t, lập tức khiến cả phòng y vụ dậy sóng!

“……Túi th/ai?!”

Một nhân viên an ninh hét to không kiềm được.

Kính của giám đốc giáo vụ trượt xuống tận sống mũi, ông há miệng, vẻ nghiêm nghị thường ngày hoàn toàn bị sự kinh hãi thay thế.

Giang Quân hít mạnh một hơi, bàn tay đang đỡ vai tôi cũng r/un r/ẩy không ngừng.

Khi Kỳ Tẫn nhìn chằm chằm vào điểm sáng nhỏ đó, đồng tử vàng kim của hắn trào dâng như có sóng lớn cuồn cuộn — kinh ngạc, hoang mang, không dám tin… thậm chí còn xen lẫn một chút r/un r/ẩy cực nhỏ mà chính hắn cũng chẳng nhận ra.

Hắn vô thức bước lên một bước, như muốn nhìn rõ hơn.

N/ão tôi thì trắng xóa. Nhìn cái túi th/ai trên màn hình — bằng chứng thép x/ác nhận “thân phận đàn ông mang th/ai” của tôi — dạ dày tôi lộn ngược, mắt tối sầm lại.

Xong rồi.

Chốt hạ rồi.

Má nó, tôi thật sự………

Nhưng Bạch Mặc vẫn chưa dừng tay.

Ngón tay cậu ta lướt trên bảng điều khiển liên tục.

Hình ảnh túi th/ai được phóng to, và bên cạnh bắt đầu xuất hiện những chuỗi ký hiệu xoắn ốc và chấm điểm phức tạp… biểu đồ giải mã gen!

Đôi mắt bạc xám của Bạch Mặc lúc này sáng rực lên, như kiểu nhà khoa học vừa mò được kho báu hiếm thế kỷ!

Bạch Mặc chăm chú nhìn vào đồ thị gen đang cuộn chạy, các thao tác nhanh đến mức chỉ còn lại tàn ảnh.

“Bắt đầu phân tích trình tự gen… so sánh dữ liệu…”

Giọng Bạch Mặc tuy lạnh nhưng mang theo sự phấn khích mơ hồ.

Biểu đồ gen lướt vun vút — phân tích — đối chiếu — tách lớp…

Vài giây sau, màn hình khựng lại!

Một loạt dòng chữ đỏ chói, in đậm, phóng lớn, kèm theo tiếng cảnh báo chói tai, chiếm trọn màn hình:

[CẢNH BÁO! PHÁT HIỆN TỔ HỢP GEN CỰC KỲ BẤT THƯỜNG!]

[Nguồn gen phôi th/ai: Nhân loại (chủ thể) + tộc Sói Bạc (Alpha – hệ phụ)]

[Độ hòa hợp gen: 91.7% (Rất ổn định)]

[Dự đoán đặc tính trội của phôi: tộc Sói Bạc (mạnh) + ??? (ẩn, chưa x/ác định)]

Dịch ra là: tôi thật sự có bầu.

“Ha… ha ha ha…”

Giám đốc giáo vụ bỗng bật cười như phát đi/ên.

Vừa cười.

Vừa khóc.

Y như bị nhập.

Giang Quân, Kỳ Tẫn, Bạch Mặc — cả ba đều nhìn tôi.

Ánh mắt họ nóng rực, gần như biến dạng — một sự kích động đến b/ệnh hoạn!

Tôi lập tức có dự cảm không lành.

“Thì ra là vậy…”

Giọng Bạch Mặc run nhẹ.

Cậu ta chỉ vào túi th/ai bé tí trên màn hình, nhìn đám người đang hoàn toàn rơi vào hỗn lo/ạn, rồi từng chữ một, ném ra quả bom cuối cùng — đẩy mọi thứ lên đỉnh điểm:

“Cậu ta không phải vũ khí. Cũng không phải kẻ đi/ên.”

“Cậu ta là chìa khóa.”

“Đứa con lai trong bụng cậu ta — chính là hi vọng phá vỡ giai cấp huyết thống và lời nguyền sinh sản của toàn bộ thế giới thú nhân này.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Người Dọa Ma Chương 12
12 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ chồng sang tên hết nhà đất cho em chồng, chồng tôi lại vỗ tay tán thưởng. Ba ngày sau, khi máy bay cất cánh, bà mới phát hiện sổ hộ khẩu thiếu mất một trang.

Chương 9
Khi đang xếp hàng ở cửa lên máy bay, bà cụ đột nhiên xuất hiện ở cuối hàng, mái tóc hoa râm bay lòa xòa trong gió điều hòa, tay bà nắm chặt một chiếc túi ni lông, bên trong là mấy chiếc bánh bao vẫn còn đang bốc khói nghi ngút.
0