Kể từ khi bắt đầu cùng hộ viện luyện tập với Kim Vũ Quân, ngày tháng trôi qua nhanh như chớp. Mỗi ngày buồn ngủ đến hai mắt díp lại, lượng ăn tăng vọt, bà nội cũng không dặn bếp thêm cơm cho ta nữa, sợ ta b/éo quá.
Lúc rảnh rỗi Lộc Nghiễn Văn thường tự tay dạy ta, mỗi ngày chỉ giảng hai trang sách nhưng bắt ta mô phỏng chữ hắn đến cả mười trang.
Ta thà đ/á/nh thêm mười bộ quyền còn hơn!
Nhưng... phải công nhận, chữ của Lộc Nghiễn Văn cực kỳ đẹp. Vuông vức ngay ngắn, nét bút đầy đặn, nhìn là biết người trầm ổn. Chỗ kết bút đôi khi trở nên sắc bén, tựa như lưỡi ki/ếm ngụy trang, ẩn chứa sát khí.
Ta dĩ nhiên không học nổi, viết mãi chỉ giống được bảy tám phần, ngay ngắn có thừa, nhưng lại thiếu sự sắc bén.
Lộc Nghiễn Văn bật cười, lắc đầu đầy nuông chiều.
Ta bực mình: "Cười cái gì! Từ nhỏ chữ ta đã x/ấu, không được à?"
“Không x/ấu. Chữ này của ngươi, dù đem tới trước mặt đại nho đương thời, cũng là chữ đẹp.”
Kỳ lạ là dù đã nhiều năm không đọc sách, khi cầm bút ta lại không thấy bỡ ngỡ.
Bàn tay lớn phủ lên tay đang cầm bút của ta, Lộc Nghiễn Văn dẫn ta từ từ viết ra hai chữ.
"Hoài Phong."
Hắn áp sát sau lưng ta, cằm gác lên vai, lười nhác nói: "Hoài Phong, Hoài Phong, tâm hoài sơn hải, tuyệt địa sinh phong. Ta rất thích cái tên này.”
Ta không khỏi sững sờ.
Tên ta và tỷ tỷ đều có gió tuyết, chỉ vì sinh vào mùa đông, tục tằng vô cùng. Chưa từng biết tên mình lại hàm chứa ý nghĩa hùng vĩ như thế.
Ngay cả việc hắn ở gần ta đến thế, ta cũng không nhận ra.
Lộc Nghiễn Văn nghiêng mặt, đôi mắt đen láy nhìn ta chăm chú, dùng ánh mắt phác họa từng đường nét trên khuôn mặt ta.
Ngón tay hắn chạm nhẹ vào nốt ruồi nhỏ trên cổ ta, thong thả cười nói: "Bắc Minh Thành này là vùng đất ch*t không ai thèm đến, ta ở hơn nửa năm cũng thấy gió tuyết chẳng ngừng, tiếng người còn thua tiếng chim. Nhưng..."
Hai tay hắn vòng qua eo ta, ngừng một chút rồi thì thầm bên tai: "May mà nơi này có ngươi."
Trong nháy mắt, da đầu ta tê dại, bị lời tán tỉnh của nam nhân này làm đỏ bừng mặt, hoảng đến rơi cả bút, lắp bắp nói:
“Thành… thành chủ… ta… ta nên đi luyện cung rồi!”
Tạ đội trưởng của Kim Vũ Quân! Đột nhiên ta nhớ hắn ta vô cùng! Tối nay tập b/ắn cung với hắn ta cả đêm vậy!
Nơi này có yêu nghiệt! Đạo hạnh ta còn nông, chịu không nổi!
"Trời đã tối, Tạ Phi đi nghỉ rồi. Hoài Phong định luyện cung với ai?"
Lộc Nghiễn Văn giam ta trong thư phòng, thong thả tháo đai lưng của ta.
Ta như đối mặt với kẻ th/ù: "Thành chủ, ngươi định làm gì thế?"
Hắn nheo mắt lại: "Đói rồi, muốn ăn đậu phụ."
Ta lập tức nhảy dựng lên: "Ta đi m/ua ngay! Nương ta còn chưa dọn hàng!"
Lộc Nghiễn Văn dùng một tay bóp gáy ta, ấn xuống thư án, cười trước sự ngây thơ của ta: "Hoài Phong, ngươi biết rõ thứ ta muốn ăn không phải thứ đó."
Ta: "..."
Ba tháng qua sống như huynh đệ suýt khiến ta quên mất, bây giờ chúng ta là phu thê!
Ta nghiến răng: "Thành chủ, ta tưởng hôm đó chỉ là ngươi nhất thời gấp gáp..."
Lộc Nghiễn Văn gật đầu: "Nhất thời gấp gáp không sai. Nhưng... Lộc mỗ nếm được mỹ vị rồi, muốn thưởng thức thêm."
Ta: "?"
Sao hắn có thể nói ra những lời vô sỉ mà chính khí lẫm liệt như thế?
Ta có nếm được mùi vị gì đâu!
Lộc Nghiễn Văn nhanh chóng ra tay, ta... ta...
Ta chỉ h/ận mình bất tài, định lực không đủ, bị hắn dắt mũi.
Đêm dần khuya, hai gã đàn ông chúng ta co ro trên chiếc sập hẹp trong thư phòng, khoác mấy lớp áo giữ ấm, không còn sức về phòng ngủ. May mà đã vào hạ, không đến nỗi nhiễm lạnh.
Nửa tỉnh nửa mê, dường như ta nghe Lộc Nghiễn Văn nói: "Hoài Phong, Bắc Minh thật sự rất yên tĩnh, yên tĩnh đến đ/áng s/ợ. Bởi vì... càng yên tĩnh, càng nguy hiểm."
Ta không có kinh nghiệm, không hiểu có phải nam nhân nào sau khi làm chuyện đó cũng thích nói mấy lời không đầu không đuôi hay không, nhưng giọng hắn rất trầm, trong ngữ khí còn mang theo lo lắng.
Hôm sau ta theo hắn đi nghị sự, có vị đại nhân dính đầy nước mưa bước vào sảnh, nghiêm mặt báo: "Thành chủ, nhà họ Cao ở phía tây thành báo tang gấp, nói em gái ở huyện Nam Túc đã qu/a đ/ời, muốn cả nhà về chịu tang."
Nhà họ Cao phía tây thành? Chẳng phải là phú thương buôn da lông đó sao? Em gái hắn ta không phải đã gả về Trung Nguyên hơn hai mươi năm trước rồi sao?
Lộc Nghiễn Văn đặt chén trà xuống, khẽ chế nhạo :“Hai mươi mấy năm không qua lại, hôm nay vừa ch*t, hắn liền nhớ tới mức cả nhà đi chịu tang?”
Ngay cả ta cũng nhận ra điều bất thường.
Lộc Nghiễn Văn bình thản nói: "Giữ lại hai đứa con trai và một đứa cháu nội của hắn. Nhà họ Cao là hộ nộp thuế lớn, việc buôn b/án không thể trì hoãn, phải có người trông coi. Cho hắn đưa những thân thích khác về chịu tang."
Lòng ta thắt lại, nhìn hắn hỏi: “Thành chủ… là xảy ra chuyện gì rồi sao?”