Hai ngày sau, Lục Nghiên thông báo cho tôi chuẩn bị để nhập ngũ. Tôi không ngờ hành động của anh lại nhanh chóng đến vậy.

Việc được đề cử nhập ngũ sẽ được công khai danh sách cho mọi người.

Tôi không rõ địa vị hiện tại của Lục Nghiên trong quân đội cao đến nhường nào nhưng chỉ một năm nữa thôi, tất cả mọi người đều sẽ khao khát được tạo mối qu/an h/ệ với anh.

Còn tôi của hiện tại lại đang mang trên mình cái danh hiệu người được Lục Nghiên tiến cử. Tương lai cái danh này chắc chắn sẽ giúp ích cho tôi rất nhiều.

Quá trình huấn luyện m/a q/uỷ với cường độ cực cao dành cho tân binh khiến tôi có chút không chống đỡ nổi. Nhưng nếu tôi muốn ngẩng cao đầu mà sống thì con đường dành cho tôi vốn đã không nhiều. Vì vậy dù có cực khổ mệt mỏi đến đâu, tôi cũng phải kiên trì cắn răng chịu đựng.

Trong suốt quá trình huấn luyện, tôi không hề chạm mặt Lục Nghiên. Nhưng anh vẫn là tâm điểm bàn tán nóng hổi của rất nhiều người.

Một Beta t/àn t/ật chẳng thể phân hóa nhưng lại sở hữu thực lực đáng gờm chắc chắn sẽ chuốc lấy sự gh/en tị của vô số người. Đám Alpha kia chẳng có cách nào đối phó với Lục Nghiên nên nghiễm nhiên chĩa thẳng mũi nhọn vào thằng tân binh được đích thân Lục Nghiên tiến cử nhập ngũ là tôi.

Tôi bị mấy tên Alpha chặn trong nhà vệ sinh đ/á/nh đ/ập dã man, chúng ch/ửi tôi chỉ là một thứ rác rưởi vào được đây nhờ đi cửa sau.

Tôi nhịn.

Thế nhưng khi bọn chúng mỉa mai rác rưởi và kẻ t/àn t/ật quả là một cặp trời sinh.

Thì cái này tôi không thể nhịn nổi nữa!

Tôi mặc kệ chúng ch/ửi tôi là rác rưởi, là kẻ dựa hơi. Nhưng tôi không thể tha thứ cho việc chúng dám công khai m/ắng Lục Nghiên là kẻ t/àn t/ật ngay trước mặt tôi.

Hơn ai hết tôi là người hiểu rõ nhất trong tương lai Lục Nghiên sẽ trở thành một nhân vật lợi hại và vẻ vang đến mức nào, huống hồ gì anh còn có ơn giúp đỡ tôi. Nên chắc chắn tôi phải bảo vệ anh.

Tôi lao thẳng vào đ/á/nh nhau thừa sống thiếu ch*t với mấy gã Alpha đó. Nhưng một Beta thì làm sao đọ sức lại được Alpha cơ chứ. Nên tôi còn chưa đ/ấm bọn chúng được mấy phát thì đã lại bị bọn chúng đ/è rạp xuống sàn mà giáng những đò/n tà/n nh/ẫn.

Những nắm đ/ấm hệt như bao cát rơi xuống người tôi không chút nương tình. Vùng bụng và lưng bị đ/á đ/au điếng người, vị m/áu tanh tưởi ứa ra trong miệng khiến tôi buồn nôn hết sức.

Ngay lúc ấy, cánh cửa nhà vệ sinh đang khóa ch/ặt bỗng bị ai đó dùng sức đạp tung ra. Mấy tên Alpha đang vây quanh tôi lập tức bị người th/ô b/ạo túm lấy rồi ném ra xa khỏi người tôi.

Chương 7:

Bên tai vang lên những tiếng "bịch bịch" nặng nề của nắm đ/ấm nện vào da th!t. Qua tầm nhìn mơ hồ, tôi thấp thoáng trông thấy một bóng dáng cao lớn vững chãi. Anh đã đ/ấm gục toàn bộ mấy gã Alpha to x/á/c chẳng kém gì mình xuống đất.

"Đúng là đồ ngốc."

Trước khoảnh khắc lịm đi, chất giọng trầm ấm ấy vang vọng rồi in hằn thật sâu vào trong tâm trí tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 Thay Đồ Chương 11
3 3 tháng còn lại Chương 15
7 Ngực to thì sao? Chương 11
9 Nguyện Nguyện Chương 10
10 Thuần phục Chương 13
11 Ai cũng ngã thôi Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trời Sinh Một Cặp

Chương 13
Tôi mắc chứng thèm khát tiếp xúc da thịt, lại còn là một Omega cấp thấp. Vì thế tôi càng khao khát pheromone của Alpha hơn bất kỳ ai. Đến tháng thứ ba dính lấy bạn trai như hình với bóng, cuối cùng anh ta cũng không chịu nổi nữa, thẳng tay đẩy tôi về phía kẻ thù không đội trời chung mắc chứng lãnh cảm về mặt cảm xúc. "Em có thể đừng bám lấy anh nữa được không? Bây giờ chỉ cần nhìn thấy em là anh đã thấy phiền rồi." "Về sau em cứ theo bên cạnh Tống Yến Niên đi. Một người quá quấn người, một người quá lạnh nhạt, biết đâu lại hợp nhau." Tôi không phản bác, chỉ gật đầu đáp: "Được." Thấy tôi ngoan ngoãn đồng ý, Thẩm Qua - người vốn cho rằng tôi sẽ khóc lóc, làm loạn rồi lấy cái chết uy hiếp - sững sờ tại chỗ, tức đến mức chỉ muốn bảo tôi cút đi. Đương nhiên tôi phải cút rồi. Bởi ngay trước mắt tôi bỗng hiện lên một hàng bình luận kỳ lạ: 【Tiểu thiếu gia mau đồng ý đi! Anh trai giả vờ lạnh lùng kia đang chờ cậu chủ động thân thiết với mình đó.】 【Tống Yến Niên tuy mắc chứng lãnh cảm về mặt cảm xúc, nhưng lại cực kỳ ngoan ngoãn nghe lời. Chỉ cần tiểu thiếu gia ra lệnh một câu, anh ấy chắc chắn sẽ ở trong người cậu hai mươi tư trên bảy..】 【Hehe~ Bệnh của Lộ Nhiên cần có người luôn ở bên cạnh không rời nửa bước, mà Tống Yến Niên lại khao khát nhất cảm giác được người khác dựa dẫm. Hai người đúng là trời sinh một cặp.】
30