Tôi lén lút liếc nhìn mấy đứa bạn cùng phòng, cố gắng tìm xem ai là người đăng bài với chứng hoang tưởng mình bị thả thính.
Dịch Văn Dã, đứa ngủ giường bên cạnh tôi, nổi tiếng khắp trường với tính cách lạnh lùng và miệng lưỡi đ/ộc địa.
Đám người tỏ tình với hắn, cả nam lẫn nữ, đều bị những lời châm chọc tà/n nh/ẫn đ/á/nh gục.
Dù đẹp trai đến mức có thể debut ngay lập tức, hắn vẫn giữ vững ngôi vị "chàng trai khoa luật không nên yêu nhất" suốt 2 năm liền.
Từng có đứa dám xông thẳng đến chất vấn hắn về danh hiệu này.
Kết quả? Tên này gửi ngay giấy mời luật sư cho đám người tổ chức bình chọn.
Tôi lắc đầu ngao ngán, thầm loại bỏ hắn đầu tiên.
Kiểu gì cũng không thể là Dịch Văn Dã được!
Ánh mắt tôi lén chuyển hướng sang Tống Dạ Tư đối diện.
Cậu ấy đeo kính gọng bạc, ăn nói đúng mực như một nhà triết học.
Nhưng chỉ ai tiếp xúc lâu mới phát hiện: Tên này bụng dạ đen tối, khắc cốt ghi tâm từng mối th/ù.
Chỉ vì Lục Kỳ Minh, đứa bạn cùng phòng khác, đổi chiếc kính của cậu ấy thành gọng không tròng vào ngày Cá tháng Tư, Tống Dạ Tư đã nhẫn tâm chèn mấy tấm ảnh dìm của Lục Kỳ Minh vào bài thuyết trình.
Nào là cảnh cậu ta mặc quần đùi Hello Kitty hồng hào khoe cơ bắp, nào là cảnh cậu ta há hốc mồm nuốt trọn nắm đ/ấm của chính mình.
Đến giờ, những biểu cảm hài hước của Lục Kỳ Minh vẫn còn được lan truyền rộng rãi khắp diễn đàn trường.
Tôi không có bằng chứng buộc tội Tống Dạ Tư, nhưng cũng chẳng thể loại trừ cậu ấy.
Tạm thời cứ để đấy đã.
Còn Lục Kỳ Minh? Thằng này khả nghi nhất.
Miệng lúc nào cũng ra rả "tôi là trai thẳng", vậy mà nghiện truyện đam mỹ đến mức không dứt ra nổi.
Tôi nghiêm túc nghi ngờ cậu ta đã đọc đến nỗi hỏng hết n/ão.
Ánh mắt tôi đảo qua đảo lại giữa Lục Kỳ Minh và Tống Dạ Tư, đầu óc rối như tơ vò.
Đang bí bách thì bỗng một bàn tay đẹp như tạc tượng chìa ra trước mặt.
Dịch Văn Dã đặt thanh chocolate lên bàn tôi: "Cho cậu đấy."
Liếc nhìn nhãn hiệu, tôi gi/ật b/ắn người: "Cái này tớ không nhận được, đắt quá!"
Dù tôi nghiện chocolate, nhưng hàng hiệu đắt đỏ thế này một hộp cũng hơn 10 triệu.
Giọng Dịch Văn Dã lạnh nhạt: "Quà cưới của anh họ tuần trước. Tớ không thích chocolate, cậu mà không nhận thì tớ đành mang cho lũ chó hoang ăn vậy."
Trời ơi, đây là hiện trường đầu đ/ộc tập thể sao?!
Lục Kỳ Minh và Tống Dạ Tư cười hùa theo: "Thính Khê à, cậu mà từ chối là thành đồng phạm đầu đ/ộc đấy nhé!"
Một sự ấm áp chạy dọc sống lưng.
Tôi biết họ đang đùa giỡn để tôi đỡ ngại mà nhận quà.
Dù ngọn lửa tò mò vẫn ch/áy âm ỉ, tôi cố dập tắt ngay.
Giới tính của tôi đã bị thằng bạn trai đểu cáng phát tán khắp diễn đàn trường.
Đổi qua mấy phòng ký túc xá, đứa nào cũng kỳ thị khiến tôi chẳng ở nổi nửa tháng.
May sao gặp được lũ bạn cùng phòng này, chẳng những không phân biệt đối xử, còn thường xuyên đứng ra bảo vệ khi tôi bị chế giễu.
Tôi không muốn vì chuyện nhỏ mà phá vỡ không khí hòa thuận ấy.
Cho đến khi phát hiện ra... Chủ tus đang có xu hướng ngày càng bi/ến th/ái.