7 năm nuông chiều

Chương 18

11/11/2025 18:26

Trì Lam xuất viện mà không nhận việc, an tâm dưỡng b/ệnh ở nhà.

Sức khỏe của cậu ấy chưa hồi phục hẳn, ngày nào cũng đòi theo tôi đi làm.

Tôi kiên quyết từ chối.

Cậu ấy bắt đầu nũng nịu, "Anh có thể nói em là trợ lý mới của anh mà."

"Gương mặt này của em có ai mà không nhận ra chứ?"

"Em có thể che mặt lại." Vừa nói xong, cậu ấy liền với tay lấy chiếc quần l/ót mà tôi chưa kịp mặc trên đầu giường.

Tôi vội ngăn lại, "Thôi đừng nghịch nữa."

Cậu ấy hơi thất vọng, nhưng thấy nũng nịu không thành cũng không cố chấp thêm: "Được rồi, nhưng nếu ở nhà, em sẽ nhớ anh lắm."

Quả thật như lời cậu ấy nói, mỗi ngày khi tôi mở cửa về nhà, đều thấy cậu ấy ngồi trên thảm, ánh mắt long lanh hướng về phía tôi.

Cậu ấy quỳ gối tựa vào sofa, ngẩng đầu chờ đợi nụ hôn của tôi.

Như một chú chó lớn ngoan ngoãn và nghe lời.

Tôi xoa đầu cậu ấy, tâm trạng vui vẻ, "Hôm nay anh nấu cơm cho em nhé?"

Mắt cậu ấy mở to, "Tuyệt quá!"

"Để anh xem dì giúp việc để lại gì trong tủ lạnh."

Cậu ấy quỳ một chân dưới sàn, tựa cằm lên sofa, chăm chú dõi theo từng cử động của tôi.

Vừa mở tủ lạnh thì điện thoại reo lên, là số từ nước ngoài.

Tôi nhấc máy, giọng Phó Tiêu Viễn đầy h/oảng s/ợ, "Anh nhất định phải truy sát đến tận cùng sao?"

"Tôi đã sang nước ngoài rồi, cả đời sẽ không tranh giành nhà họ Phó với anh nữa, không thể cho tôi một con đường sống sao?"

Tủ lạnh che khuất mặt tôi, Trì Lam ở sofa tò mò nghiêng đầu sang một bên.

"Tôi đã nói tha cho cậu là sẽ tha, tôi luôn giữ lời."

Hắn im lặng giây lát rồi căng thẳng nói, "Vậy những người đó là do ai sai khiến? Có phải Trì Lam không?"

"Cậu ta khiến tôi bây giờ không có cả cơm ăn, ngày ngày trốn chui trốn nhủi, có thể dừng lại được chưa?!"

"Tôi không quản được em ấy."

"Cậu ta không phải tình nhân của anh sao?"

"Đúng vậy, nhưng cậu cũng biết đấy, em ấy được cưng chiều nên sinh hư rồi." Vừa dứt lời, tôi đã nghe tiếng đ/ập tay lên thành sofa, có lẽ Trì Lam cáu kỉnh vì không thấy tôi trong tầm mắt.

Tôi cười nhẹ, nói lời tạm biệt với đầu dây bên kia, "Tự cầu may mắn nhé."

Đóng tủ lạnh lại, tôi bất lực cầm 2 quả cà chua: "Chỉ còn cái này thôi, ăn không?"

"Ăn."

"Được, vậy ăn cái này nhé."

Cậu ấy giơ hai tay ra, nũng nịu một cách tự nhiên, "Muốn ôm."

Tôi bật cười bất đắc dĩ, bước lại ôm lấy cậu ấy.

Cậu ấy siết ch/ặt cổ tôi, "Hôm nay cũng yêu em chứ?"

"Yêu."

"Ngày mai thì sao?"

"Cũng yêu."

"Ngày kia?"

"Đợi mai hỏi lại."

Cậu ấy buông tay ra, ánh mắt thiết tha nhìn tôi khiến lòng tôi lại mềm nhũn.

Tôi đưa tay xoa đầu cậu ấy, "Ừm, sẽ yêu em mãi mãi, vì bảo bối của anh ngoan thế này mà."

Cậu ấy bật cười, nhưng nỗi lo âu trong mắt vẫn chưa tan.

Nhưng tôi nghĩ, không sao, chuyện tình yêu này, cậu ấy đủ bất an, tôi đủ kiên nhẫn.

Chúng tôi nhất định sẽ cùng nhau vượt qua cuộc đời này, tuy có va vấp giằng co, nhưng không thể rời xa nhau.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
4 10 năm vây hãm Chương 10
7 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm