Hai anh em vốn đang bận rộn với công việc, không hiểu sao hôm nay lại cứ có cảm giác bồn chồn không yên.
Điện thoại vừa reo, cả hai đều tưởng là tin nhắn của chú thỏ nhỏ.
Cong môi xem tin, nhưng khi nhìn rõ nội dung, trái tim họ bỗng chốc ngừng đ/ập.
Tin nhắn giống hệt nhau, chỉ vỏn vẹn một câu.
"Em đều biết hết rồi, em mệt rồi."
Mạnh Dã và Mạnh Tuân lập tức cảm thấy như trời đất sụp đổ.
Cả hai bỏ dở công việc, một người nhanh chóng lái xe về nhà, một người lập tức phóng đến tiệm hoa.
Trong nhà vẫn y hệt như buổi sáng trước khi đi làm, chỉ là con người ấy cùng tất cả đồ đạc của em đều đã biến mất không dấu vết.
Tiệm hoa nằm ở khu phố sầm uất, thế nhưng lúc này cửa lớn đã đóng ch/ặt, bên trong lớp kính trong suốt, khung cảnh từng xanh tốt mướt mát, hoa nở rộ khoe sắc ngày nào, giờ chỉ còn lại sự trống trải sạch trơn.
Mạnh Tuân không thể tin nổi bước tới, rõ ràng mới vài tiếng trước, họ còn ở bên trong đó.
Cậu không muốn tin, nhưng trên cửa lại treo biển sang nhượng.
Em ấy không cần họ nữa rồi.
Mạnh Dã đi/ên cuồ/ng gọi điện, dùng đủ mọi cách để tìm em.
Anh có thể giải thích, có thể c/ầu x/in em, làm gì cũng được, chỉ cần em chịu quay về.
Thế nhưng điện thoại của bố mẹ em không liên lạc được, số của em cũng đã khóa máy.
Thế gian rộng lớn, duy chỉ có người anh muốn tìm nhất lại biến mất không dấu tích.