Càng cố hồi ức, đại n/ão lại càng trống rỗng. Đến thở cũng không dám thở mạnh, tôi nín lặng lắng nghe động tĩnh bên ngoài phòng vệ sinh.
Mấy giây trôi qua, chẳng có bất kỳ tiếng động nào.
Ngay khi tôi cho rằng mình đã nghe nhầm và định thở phào nhẹ nhôm, thì một âm thanh cực nhỏ đã x.é to.ạc bầu không khí đặc quánh xung quanh.
“Kẽo cà kẽo kẹt——”
Trái tim tôi đ/ập lo/ạn xạ không thể kìm nén.
Cửa mở rồi!
Có người vào nhà!
Toàn bộ lông tơ trên người tôi dựng đứng cả lên. Kẻ mở cửa kia vô cùng cẩn thận để cánh cửa không phát ra tiếng động lớn. Tôi gần như có thể hình dung ra cảnh hắn dùng hết sức nắm c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa, nhích từng phân từng phân một để mở ra.
Tuyệt đối không phải cảnh sát.
Là ai?!
Hàng xóm tò mò, hay là... kẻ sát nhân?!
Đứng trong không gian hẹp của phòng vệ sinh, tôi cảm thấy thiếu oxy, đầu ngón tay tê dại. Kẻ đó đến đây làm gì? Quay lại lấy bằng chứng? Hay là đến để g.i.ế.c tôi diệt khẩu?
Nhưng tôi thực sự không biết gì cả mà!
Mau báo cảnh sát!
Phải rồi, mau báo cảnh sát!
Tôi sờ soạn khắp các túi trên người, rồi tuyệt vọng nhận ra điện thoại đã bỏ quên ở bên ngoài. Giờ phải làm sao đây?
Giả vờ không có người là chuyện không thể, chiếc vali trên giường, quần áo vương vãi, điện thoại trong phòng ngủ, tất cả đều là minh chứng rõ ràng cho việc có người bên trong.
Đúng lúc này, tôi nghe thấy những tiếng “sạt, sạt” rất khẽ. Đó là tiếng những hạt cát nhỏ dưới đế giày rơi xuống sàn gỗ, m/a sát với lớp đế mềm phát ra âm thanh cực nhỏ.
Tiếng động dừng lại ngay trước cửa phòng vệ sinh. Tim tôi gần như ngừng đ/ập.
Hắn đang đợi tôi đi ra!
Tôi cố gắng hết sức để trấn tĩnh lại, lúc này chỉ còn cách giả vờ như không biết gì. Nếu hoảng lo/ạn lo sợ, biết đâu sẽ rước lấy họa sát thân ngay tức khắc!
Tôi vờ như vừa đi vệ sinh xong, nhấn nút xả nước một lần nữa, sau đó lấy hết can đảm, chậm rãi mở cửa phòng vệ sinh ra.
Bên ngoài vô cùng tĩnh lặng. Nhưng tôi có thể nghe thấy, ngay sát sạt bên mình, là tiếng thở ấm nóng. Kẻ đó đang ở ngay trong phòng!
Sống lưng lạnh toát, tôi chỉ muốn lập tức lao ra cửa, chạy được bao xa thì chạy, nhưng tôi tuyệt đối không được để hắn nhận ra bất kỳ điều bất thường nào.
Tôi mắt không liếc nhìn sang bên, sờ soạn bước tới chỗ để điện thoại, nhưng khi tay vừa chạm xuống, lòng tôi lại lạnh thêm một bậc. Điện thoại bị lấy mất rồi!
Hoàn toàn tuyệt vọng, tôi đành đ.â.m lao phải theo lao, quay lại trước chiếc vali. Tôi chỉ muốn vơ hết quần áo nhét đại vào rồi xách thùng chạy biến. Kẻ này rốt cuộc muốn làm gì?
Hắn không đến để g.i.ế.c tôi, nếu không thì lúc nãy khi tôi bước ra khỏi phòng vệ sinh, hắn đã ra tay rồi. Tôi giả vờ như không có chuyện gì, tiếp tục xếp quần áo vào vali.
Những sợi vải mềm mại, những đường dệt lồi lõm, đây là một chiếc áo len mỏng. Chất vải hơi cứng, bề mặt thô ráp, dệt rất khít, tôi gấp chiếc quần jeans đặt vào vali.
Lớp vải lanh phẳng phiu, mềm mại thoải mái, là một chiếc áo sơ mi. Tôi r/un r/ẩy gấp gọn quần áo, tay theo thói quen vươn sang bên cạnh… Một cảm giác mềm mại, mịn màng, một thứ gì đó ấm áp và mềm nhũn.
Là tay người!
“A——!” Tôi hét lên một tiếng, rụt tay lại nhanh như chớp. Đến khi tôi cẩn thận dò dẫm thăm dò lại lần nữa, cảm giác về tay người đã biến mất, thay vào đó là một vật thể hình chữ nhật lạnh ngắt: điện thoại của tôi.
“Lạ thật, là ảo giác sao?” Tôi vẫn chưa hoàn h/ồn, dù thừa biết chuyện gì đang xảy ra nhưng bắt buộc phải diễn kịch như không biết gì cho kẻ kia xem.
Kéo khóa vali lại, tảng đ/á lớn trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống. Tôi không hề do dự, quay người đi thẳng. Nỗi sợ hãi trong lòng như nước sôi sùng sục, lúc mở cửa tôi còn va cả đầu vào khung cửa.
Tôi chẳng màng đến cơn đ/au ở trán, nén ch/ặt nỗi sợ hãi trong lòng, kiềm chế cơn thúc giục muốn bỏ chạy thật nhanh, tôi kéo vali đi từng bước đều đặn rời khỏi căn hộ.
Mãi đến khi bước ra khỏi cửa chung cư, đi tới quảng trường khu nhà, nghe thấy tiếng các cụ ông cụ bà trong ban quản lý dân phố đang đ.á.n.h bài tán gẫu, tôi mới thực sự trút được gánh nặng. Cảm giác như vừa bò ra khỏi Địa ngục để nhìn thấy ánh Mặt Trời, tôi hít lấy hít để từng ngụm khí trời.
Giữa tiết trời Xuân se lạnh, tấm lưng tôi vậy mà ướt đẫm mồ hôi. Xem ra, tôi phải làm điều gì đó thôi.
Sau cú sốc ngày hôm đó, tôi thức trắng đêm. Hết nhắm mắt rồi lại mở mắt, kết quả của một đêm trằn trọc là sáng hôm sau tôi vác hai quầng thâm mắt to đùng đến công ty.
Không ngoài dự đoán, vẻ bề ngoài của công ty trông thì sóng yên biển lặng, nhưng chỉ cần vắng mặt Sếp là các đồng nghiệp lập tức bàn tán xôn xao như vỡ trận.
“Nghe gì chưa? Tô Vĩ bị g.i.ế.c rồi đấy!”
“Tin của cậu cũ mèm rồi, chưa nghe tin mới nhất à? Hung thủ chính là người trong công ty mình!”
“Sếp đến kìa, suỵt——! Nói nhỏ thôi.”
Đặc biệt là ở chỗ tôi ngồi, những lời xì xào lại càng không dứt. Chắc hẳn mọi người đều đã nghe chuyện lúc tôi về nhà đã đụng độ trực tiếp với kẻ sát nhân.
Giờ nghỉ trưa vừa qua, một cô nàng thực tập sinh đã sán lại gần, “Này, tối qua anh thực sự không cảm nhận được gì sao?”
Tôi cười khổ.
Cô nàng vẫn không bỏ cuộc, “Mùi hương thì sao? Tôi nghe nói người m/ù thì các giác quan khác cực kỳ nhạy bén, anh có thể dựa vào mùi để x/á/c định xem là ai trong số mấy người đó không?”