Hỷ Đường Đơn Bạc

Chương 10

13/01/2026 15:47

Tiêu Hoài trở về phủ Tướng quân khi bóng đêm đã đặc quánh. Chiếc hộp gấm trên tay hắn lúc này nặng tựa nghìn cân, mỗi bước chân trên hành lang đ/á lạnh lẽo đều trở nên trĩu nặng, gian nan. Gia nhân trong phủ vừa thấy bóng hắn đã vội vã cúi đầu, lặng lẽ né tránh như thấy q/uỷ hiện hình.

Hắn cảm nhận rõ mồn một trong những ánh nhìn lén lút kia là sự khiếp đảm, kh/inh miệt và cả nỗi hả hê giấu kín. Hắn – vị tướng quân lừng lẫy giờ đây chính là tội nhân của gia tộc, là trò cười lớn nhất kinh thành.

Hắn lầm lũi băng qua sân viện tĩnh mịch, hướng thẳng về Thính Vũ Hiên – nơi ở của Liễu Vân Vi. Ánh nến vàng vọt hắt qua lớp giấy dán cửa là chút ấm áp duy nhất mà hắn khao khát lúc này. Vừa đẩy cửa bước vào, mùi th/uốc nồng lẫn trong hương trầm vây lấy khứu giác. Liễu Vân Vi đang ngồi trước bàn trang điểm trong lớp áo ngủ mỏng manh, rõ ràng đã đợi hắn từ rất lâu.

Vừa thấy bóng hắn, nàng lập tức quay đầu lại, đôi mắt sáng rực lên khi chạm vào chiếc hộp gấm. Vẻ yếu ớt, sầu muộn thường ngày biến mất sạch sành sanh, thay vào đó là sự phấn khích cuồ/ng nhiệt, thậm chí là tham lam: “Hoài ca ca! Huynh về rồi! Huynh... huynh thật sự đã m/ua được nó rồi sao?!”

Nàng chẳng đợi nổi một giây, lao tới ôm ch/ặt lấy tay hắn, toan đoạt lấy chiếc hộp. Tiêu Hoài không phản kháng, mặc cho nàng cầm đi. Thân thể hắn cứng đờ như hóa đ/á, lòng dạ tê liệt như tro tàn.

Vân Vi trân trọng đặt báu vật lên bàn, rón rén mở ra. Khi bộ trà cụ “Thập Nhị Nguyệt Hoa Thần” hiện ra lộng lẫy, nàng thở hắt ra một tiếng đầy thỏa nguyện: “Đẹp quá... còn rực rỡ hơn cả lời đồn...”

Nàng si mê vuốt ve thành chén mịn màng như ngọc, vẻ mặt đầy đắc thắng: “Cảm ơn huynh, Hoài ca ca! Muội biết mà, trong lòng huynh chỉ thương muội nhất thôi!”

Nàng ngẩng đầu, nở nụ cười mong đợi một cái ôm dịu dàng. Thế nhưng, đ/ập vào mắt nàng lại là gương mặt tái nhợt, trống rỗng và phủ đầy vẻ mệt mỏi của Tiêu Hoài.

“Hoài ca ca, huynh sao vậy? Có phải Thẩm Thư Ngôn lại làm khó huynh không?” Nụ cười của nàng cứng lại, giọng nói bắt đầu vương chút bực dọc.

Tiêu Hoài nhìn nàng – đôi mắt nàng lúc này chỉ còn vẻ chiếm hữu và toan tính, chẳng thấy đâu nét thanh thuần, thoát tục trong ký ức của hắn. Lần đầu tiên, hắn thấy người con gái trước mặt thật xa lạ. Từng chữ, từng lời, hắn thuật lại nguyên vẹn tấn kịch tại Thưởng Yến Vật: Từ ánh mắt kh/inh bỉ của quan khách, đến cái giá sáu ngàn lượng bạc trắng, và cuối cùng là việc Thư Ngôn đem toàn bộ số tiền đó quyên tặng cho Từ Ân Đường để giúp đỡ cô nhi quả phụ nơi biên ải.

Nghe đến đó, niềm hân hoan trên mặt Liễu Vân Vi vụt tắt, thay vào đó là sự phẫn nộ ngút ngàn. Nàng dằn mạnh chiếc chén xuống bàn phát ra tiếng “cạch” chói tai: “Nàng ta dám s/ỉ nh/ục muội như thế sao?! Đem tiền của huynh dùng để m/ua lễ vật cho muội đi làm trò lấy tiếng, biến muội thành trò cười cho cả thiên hạ! Hoài ca ca, sao huynh không ngăn cản nàng ta lại?!”

Tiêu Hoài bàng hoàng nhìn nàng. Hắn tưởng sẽ nhận được lời an ủi, dù chỉ là một câu nhẹ nhàng, nhưng thứ hắn nhận về lại là những lời trách móc như roj quất vào mặt.

“Ngăn cản?” Giọng Tiêu Hoài khàn đặc như tiếng đ/á mài vào sắt. “Ta lấy tư cách gì mà ngăn cản? Đó là đồ của nàng ấy, nàng ấy muốn dùng tiền ra sao là quyền của nàng ấy! Ngươi tưởng hôm nay ta chịu nhục chưa đủ sao? Trước mặt bao nhiêu quyền quý, ta chẳng khác nào một gã hề bị nàng ấy xoay như dế trong lòng bàn tay! Còn ngươi, ngươi chỉ quan tâm đến bộ trà cụ, chỉ quan tâm đến cái sĩ diện của bản thân thôi sao?!”

Đây là lần đầu tiên hắn nặng lời với nàng. Vân Vi choáng váng, nước mắt trào ra như mưa: “Muội... muội không có ý đó... Muội chỉ là không cam lòng... Muội vì huynh mà chịu bao lời gièm pha, chỉ muốn một món quà chứng minh huynh có muội trong lòng, vậy là sai sao? Là Thẩm Thư Ngôn đ/ộc á/c! Nàng ta không muốn chúng ta được yên!”

Nhìn những giọt nước mắt và lời lẽ đảo trắng thay đen ấy, chút tình cảm cuối cùng trong lòng Tiêu Hoài bỗng chốc lụi tàn. Hắn thấy mệt, một nỗi mệt mỏi thấu tận xươ/ng tủy. Trước mắt hắn là người con gái đang khóc lóc thảm thiết, nhưng tâm trí hắn lại hiện lên đôi mắt lạnh như sương tuyết, khí chất kiên định như tùng bách của Thẩm Thư Ngôn tại hoa thính hôm ấy.

Một người kéo hắn xuống bùn đen nh/ục nh/ã. Một người dùng chính tiền của hắn để trải thảm cho danh tiếng của mình. Vì cớ gì hắn lại đ/á/nh mất trân bảo để rước về một kẻ như thế này?

Ngay lúc ấy, cửa phòng bị đẩy “rầm” một tiếng.

Quản gia Tiêu Phúc đứng sững ở đó, mặt lạnh như tiền, cất giọng không chút hơi ấm: “Thiếu gia. Lão tướng quân mời ngài đến từ đường ngay lập tức. Người có chuyện muốn hỏi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm