Tôi là người cuối cùng biết tin tức về việc Giang Sở và Lục Hứa kết hôn. Mặc dù tôi đến đây mỗi ngày để bôi th/uốc cho hắn, nhưng những người giúp việc trong biệt thự đều giữ kín như bưng. Nếu không phải hôm nay quản gia lỡ lời, tôi vẫn sẽ m/ù tịt.

Tôi cúi gằm mặt xuống, buồn bã, bỗng cằm bị ai đó nắm lấy, khuôn mặt âm u của Giang Sở lọt vào tầm mắt tôi:

“Hỏi em đấy? C/âm rồi hả?”

Tôi ngơ ngác:

“Cái gì?”

“Từ lúc bước vào cửa em đã lơ đễnh, hỏi cũng không trả lời, anh làm gì phật lòng em à?”

Tay Giang Sở không dùng nhiều lực, nhưng tôi không thể giãy ra, tôi đành bỏ cuộc, thở dài nói:

“Giang Sở, anh sắp kết hôn rồi.”

Giang Sở nghiêng đầu, bình thản nhìn tôi:

“Chỉ vì chuyện này?”

Tôi bỗng hơi bối rối. Đúng vậy, Giang Sở sắp kết hôn, với tư cách là cái đuôi nhỏ, lẽ ra tôi nên vui chứ? Tại sao lại cảm thấy khó chịu?

Giang Sở cong môi, đầu ngón tay vuốt ve đuôi mắt tôi:

“Còn bảo không thích anh, mắt đã đỏ hoe rồi kìa. Yên tâm, không kết hôn đâu, đạt được thỏa thuận với Lục Hứa và Lục Yến thôi, chỉ diễn kịch ấy mà.”

Tôi lập tức đỏ mặt, hất tay hắn ra:

“Anh nói bậy bạ gì vậy? Sao mà em thích anh được, em là thẳng mà.”

Giang Sở nhìn đôi môi tôi, khẽ cười:

“Vậy thì em hôn anh một cái đi.”

Ch*t ti/ệt!

Tôi chồm tới, lần này không hôn vào mặt, giữa chừng Giang Sở túm gáy tôi, môi tôi cứ thế áo vào đôi môi mềm mại ấm áp!!!

Tôi hoảng hốt, chưa kịp phản ứng, Giang Sở đã lùi về vị trí cũ, li/ếm môi đầy mờ ám, nở nụ cười khó hiểu.

“Ừm, trai thẳng thích hôn người khác lại còn nhiều mưu kế.”

Đừng có nói bậy. Tôi đâu có nhiều mưu kế, tôi chỉ sợ điện gi/ật thôi, dù sao tôi cũng không có thuộc tính đó, dòng điện chạy khắp người tôi, ngoài đ/au ra vẫn là đ/au.

Giang Sở không để ý tôi, chỉ nói:

“Em vừa cư/ớp mất nụ hôn đầu của anh, định chịu trách nhiệm thế nào?”

Tôi trợn mắt không tin nổi, kinh ngạc trước mức độ vô liêm sỉ của Giang Sở:

“Rõ ràng là anh chồm tới mà.”

“Vậy đã hôn rồi, em không muốn chịu trách nhiệm?”

Mặt Giang Sở tối sầm lại.

Linh tính mách bảo tôi nếu dám từ chối, hậu quả sẽ khôn lường. Nhưng không phải tôi thích Giang Sở nên mới ở cùng hắn, tôi chỉ không muốn bị điện gi/ật thôi.

Từ khi đồng ý trở thành bạn trai của Giang Sở, tôi không chỉ phải đề phòng hắn cưỡng ép thụ chính, còn phải ngăn hắn sờ soạng tôi.

Thảo nào thụ chính lại muốn gi*t Giang Sở? Một ngày hôn tám lần, môi tôi sắp rá/ch rồi.

“Đừng hôn nữa, Giang Sở.”

Tôi yếu ớt vỗ ngựk Giang Sở, cuối cùng hắn buông tôi ra, tôi nghiêng đầu hít lấy không khí trong lành.

Từ khi x/ác định qu/an h/ệ, bạn cùng phòng vốn thích ở ký túc xá chơi game bỗng thích đi quán net, khiến Giang Sở có thể không chút e dè chặn tôi trong ký túc xá để hôn.

Giang Sở cọ cọ vào mặt tôi, ánh mắt đầy d/ục v/ọng:

“Vậy thì em dọn ra ngoài ở cùng anh, anh sẽ không hôn nữa.”

Tưởng tôi ng/u à. Dọn ra ngoài thì quần tôi còn mặc được sao.

Tôi mím môi, lẳng lặng từ chối.

Giang Sở cong môi cười rất á/c.

“Vậy thôi, xem ra bạn A Dương của chúng ta vẫn thích hôn hít nhỉ!”

Nói xong, hắn lại đ/è tôi xuống giường.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Năm thi đại học, cô nàng nổi loạn đã cứu rỗi con trai tôi

Chương 7
Năm con trai tôi học lớp 12, thành tích bỗng chốc tụt dốc từ top 30 toàn khối xuống tận hạng 200. Giáo viên chủ nhiệm nói, gần đây nó cứ giao du với một cô bé bất hảo. Khi tôi tìm đến tiệm internet, vừa vặn nhìn thấy cô bé đó đang đứng trên ghế, hung dữ mắng nó: "Đến bài này mà cũng không biết làm à?" "Cậu còn muốn thi đại học nữa không hả?" Tôi ngẩn người đứng ở cửa. Con trai tôi cúi đầu, trước mặt là một xấp đề toán đang mở. Trên mặt cô bé kia vẽ đường kẻ mắt đậm nét, nhưng cây bút đỏ trong tay lại đang sửa từng bước giải rất rõ ràng. Nó nhìn thấy tôi, phản ứng đầu tiên là nhét bao thuốc lá vào ngăn kéo. Tôi đang định lên tiếng thì trước mắt bỗng xuất hiện một dòng chữ: 【Nó không phải đang làm hư thằng bé.】 【Nó đang kéo thằng bé ra khỏi trò chơi.】 【Nếu bản thân nó có thể dự thi đại học, chắc chắn nó sẽ thi tốt hơn thằng bé nhiều.】 Tôi nhìn tờ lịch làm việc tại cửa hàng tiện lợi đầy những công thức toán học bên cạnh tay nó, rồi lặng người đi. "Ở đây ồn quá. Hai đứa có muốn đổi chỗ khác để làm bài không?"
Hiện đại
Vườn Trường
Nữ Cường
0
Ngọc Tố Chương 5