Tôi trở về phòng thay một bộ quần áo khác.
Mái tóc uốn xoăn dài b.úi cẩn thận cả ngày giờ được xõa tung ra, buông lơi tự do trên bờ vai.
Tôi thay chiếc váy hai dây màu đen mà mình ưng ý nhất, dáng váy ôm dọc theo vòng eo, tôn lên đường cong cơ thể một cách hoàn hảo.
Dặm lại son môi, sau đó quét thêm một chút phấn nhũ lấp lánh nơi khóe mắt.
Người phụ nữ trong gương môi đỏ tóc đen, đuôi mày giãn ra, từng cử chỉ giơ tay nhấc chân đều mang theo nét diễm lệ ngông cuồ/ng quen thuộc.
Đây mới chính là tôi.
So với việc c/ưa sừng làm nghé giả vờ ngoan ngoãn, tôi hiển nhiên thích hợp với việc phô trương một chút hơn.
Nhớ lại vành tai đỏ ửng của Giang Hành đêm qua, tâm trạng tôi bỗng chốc tốt lên một cách lạ kỳ.
Một khi đã biết được gu thẩm mỹ của ai đó, nếu tôi còn tiếp tục giả nai, ít nhiều cũng hơi uổng phí thiên phú.
Tôi đẩy cửa bước vào phòng bao trên tầng thượng, vừa liếc mắt đã trông thấy Giang Hành.
Cậu ấy ngồi cạnh cửa sổ sát đất, đang lắng nghe người bên cạnh nói chuyện.
Ánh đèn neon bên ngoài chiếu qua lớp kính hắt lên người cậu ấy, ánh sáng lúc tỏ lúc mờ, khiến tôi không nhìn rõ được nét mặt của cậu ấy lúc này.
Nghe thấy tiếng động, cậu ấy ngẩng đầu nhìn sang.
Lúc ánh mắt dừng lại trên người tôi, có thể thấy rõ đã khựng lại trong giây lát.
Giây tiếp theo, lại làm như không có chuyện gì mà dời đi.
Tôi nhịn không được mà khẽ cong khóe môi.
Giả vờ.
Cứ tiếp tục giả vờ đi.
Sự thật chứng minh, một khi đã x/ác định được phương hướng, con người tôi rất dễ được đằng chân lân đằng đầu.
Trước kia cứ luôn nghĩ bản thân lớn hơn cậu ấy tận năm tuổi, h/ận không thể giấu nhẹm đi toàn bộ vẻ chín chắn trên người, liều mạng ép mình gọn gàng trong khuôn khổ ngây thơ ngoan hiền.
Giờ nghĩ lại mới thấy.
Làm chị thì đã sao nào?
Cậu ấy rõ ràng là thích người lớn tuổi hơn cơ mà.
Thế nên nửa tiếng sau đó, tôi dứt khoát không kìm nén nữa.
Tay nâng ly rư/ợu lười biếng ngả người vào ghế sô pha, nên cười thì cười, cần quậy thì quậy, hoàn toàn khôi phục lại dáng vẻ thường ngày.
Chỉ là cứ cách một lát ngước mắt lên, luôn bắt gặp ánh nhìn chưa kịp thu về của Giang Hành.
Chút đắc ý giấu giếm dưới đáy lòng tôi, rốt cuộc dần dần không đ/è nén lại được nữa.
05.
Tôi đang mải nghĩ ngợi, Giang Nghiên đã vẫy gọi mọi người xúm lại chơi "Thật hay Thách".
Đến lượt tôi, tôi bốc trúng thẻ nói thật.
Mắt Giang Nghiên tức khắc sáng rực lên.
"Có người mình thích chưa?"
Tôi vô thức ngước mắt nhìn lên.
Cách một nửa vòng người, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Giang Hành.
Nghe thấy câu hỏi này, ly rư/ợu vốn đã đưa đến bên môi của cậu ấy chợt ngừng lại, ánh mắt cũng theo đó mà dừng trên người tôi.
Những năm qua, tôi cứ luôn thấy cậu ấy còn nhỏ, có rất nhiều lời thật lòng chỉ dám nói bọc trong những câu đùa cợt.
Chắc hẳn tối nay uống hơi nhiều rư/ợu, lá gan của tôi đột nhiên cũng lớn hơn hẳn.
"Có rồi."
Bốn phía lập tức bùng n/ổ nhốn nháo.
Vòng thứ hai quay trúng miệng chai, thế mà lại chĩa thẳng vào tôi.
Có người lập tức chớp thời cơ hỏi tiếp:
"Bọn này có quen không?"
Lần này tôi chẳng hề do dự.
"Quen."
Tiếng reo hò càng lớn hơn.
Tôi vờ như bình tĩnh nhấp một ngụm rư/ợu, khóe mắt liếc sang, Giang Hành không biết từ lúc nào đã ngồi thẳng người dậy.
Ngay cả ly rư/ợu cũng được đặt xuống.
Kì cục thay đến vòng thứ ba, vận may của tôi tốt đến độ khó tin.
Miệng chai lại một lần nữa dừng lại trước mặt tôi.
Cả hội trường cười ầm lên như đi/ên.
Giang Nghiên vỗ vỗ lên mặt sô pha: "Ông trời cũng không muốn cho cậu đêm nay được toàn mạng rút lui đâu."
Một người lập tức truy hỏi:
"Vậy người đó hiện giờ có mặt ở đây không?"
Lần này, căn phòng bỗng chốc yên tĩnh hẳn.
Tôi nhướng mày, thản nhiên thừa nhận.
"Có."
Mọi người bắt đầu hỏa tốc rà soát các gương mặt nam giới đ/ộc thân có mặt tại hiện trường.
Giây tiếp theo, không biết là ai bất thình lình hét lên một câu:
"Chẳng lẽ lại là luật sư Lục?"
Ánh mắt của tất cả mọi người nhất loạt đổ dồn về phía Lục Văn Xuyên.
"Phá án rồi!"
"Lúc sáng hai người các cậu phối hợp với nhau cực kỳ ăn ý cơ mà."
"Tôi tán thành mối hôn sự này!"
"Hôm nay vừa mới đi đ/ứt một khoản tiền mừng, sao tự nhiên lại có cảm giác khoản tiếp theo sắp đến nhanh lắm rồi nhỉ?"
Tôi vừa định mở lời phủ nhận.
"Kéttttt——"
Chân ghế cọ xát với mặt sàn một cách đột ngột, phát ra một âm thanh ch.ói tai nho nhỏ.
Tôi ngẩng đầu nhìn sang.
Giang Hành đã đứng bật dậy.
Động tác đứng lên quá mức vội vã, khiến ly rư/ợu bên mép bàn bị hất rung lên, rư/ợu bên trong suýt chút nữa thì tràn ra ngoài.
Cậu ấy lại làm như không nhìn thấy, chỉ cụp mắt cầm lấy áo khoác rồi đi thẳng ra ngoài.
06.
Tôi viện cớ đi nhà vệ sinh, lén lút đuổi theo ra ngoài.
Giang Hành chưa đi được bao xa, đang đứng ở phía cuối sân thượng.
Gió đêm thổi rất mạnh, cậu ấy quay lưng về phía tôi, một tay đặt lên lan can, chiếc sơ mi trắng bị gió thổi dán sát vào bờ lưng, cả người toát ra một luồng khí lạnh lùng "người sống chớ lại gần".