“Đậu má! Cậu không có mắt à?! Bộ đồ Armani của tôi! Cả năm tiền lương của cậu cũng không đền nổi đâu! Đồ ng/u! Đồ vô dụng!”
Trước mặt cậu ta, một người đàn ông trung niên mặc bộ vest đắt tiền đang nổi trận lôi đình. Quần tây dính đầy vết rư/ợu sẫm màu, ngón tay chĩa thẳng vào người phục vụ, miệng không ngừng ch/ửi m/ắng.
“Quản lý của các người đâu? Gọi quản lý của các người lăn ra đây! Thứ rác rưởi gì cũng tuyển, cái chỗ rá/ch nát này không muốn làm ăn nữa đúng không?!”
Người phục vụ trẻ r/un r/ẩy như chiếc lá trong gió, đầu cúi gằm, chỉ biết liên tục cúi người xin lỗi, giọng đã mang theo tiếng khóc:
“Xin lỗi, xin lỗi ngài... Tôi không cố ý... Tôi thật sự không cố ý...”
Những người xung quanh lần lượt ngoái nhìn, nhưng phần lớn chỉ mang ánh mắt hóng chuyện, hoặc lạnh lùng tránh xa.
14
“Có gì hay mà nhìn?”
Đầu tôi bị một lực đạo không cho phép phản kháng xoay trở lại.
Giọng Kỳ Hành mang theo vài phần bất mãn.
Hắn hoàn toàn không hứng thú với cảnh tượng kia, ép cả người tôi xuống ghế. Cái đầu mềm mại cứ cọ tới cọ lui trước mắt tôi, làm cổ áo sơ mi bị kéo xộc xệch, cảm giác đ/au nhói xen lẫn ngứa ran dày đặc lan trên xươ/ng quai xanh.
Tôi dung túng vòng tay ôm lấy eo hắn.
Nhưng trên thực tế, tôi vẫn đang hóng chuyện.
Kết quả tôi phát hiện có mấy ánh mắt rơi xuống người hai chúng tôi, sau đó biến mất, rồi lại tiếp tục nhìn sang...
Thính giác nhạy bén khiến tôi nghe được những lời bàn tán như sau:
“Nhân viên phục vụ bị m/ắng thì có gì hay mà xem, ồn ch*t đi được. Nhìn hai anh đẹp trai cực phẩm bên kia đang m/ập mờ kìa, chậc chậc chậc...”
“Không thể xem cả hai bên cùng lúc à? Khà khà khà...”
“Một người đẹp trai lạnh lùng, một người tinh xảo xinh đẹp. Cậu không biết đâu, người bị đ/è kia cứ dung túng cậu trai trẻ, cảm giác như đang nắm quyền kiểm soát từ trên cao ấy, đúng kiểu Daddy luôn! Cái sự tương phản này! Tôi ăn, tôi ăn, tôi ăn! Đúng là đại tiệc!”
“Các cậu đoán xem bao giờ họ hôn nhau?”
“Vừa hôn xong rồi. Hai người còn truyền rư/ợu cho nhau nữa! Cậu bỏ lỡ rồi, tiếc gh/ê.”
“Vậy chúng ta đoán xem ai là công, ai là thụ đi?”
“Tôi cược người lớn tuổi hơn!”
……
Tôi: “……”
*Ơ... hóa ra hai chúng tôi mới là tiết mục để người ta hóng à?*
Để tránh bị chú ý, rõ ràng tôi đã cố tình chọn chỗ ngồi kín đáo nhất rồi mà!
Khóe mắt tôi đột nhiên liếc thấy mấy nhân viên phục vụ khác đang đi lên tầng. Trong số đó còn có một thanh niên có gương mặt thanh tú, tuấn nhã, làn da trắng nõn sạch sẽ.
Tôi: “???”
Đậu má? Quý Phất Thời?
Tại sao cậu ta lại đến đây làm nhân viên phục vụ?
À, hình như gia cảnh của cậu ta không được tốt lắm. Việc xuất hiện tình tiết kinh điển trong tiểu thuyết, nhân vật thụ ngây thơ đi làm thêm ở quán bar, cũng là chuyện bình thường?
Nhớ đến tính cách ngốc nghếch, thấy chuyện bất bình là rút d/ao tương trợ, thậm chí còn tốt bụng đến mức hơi thánh mẫu của cậu ta.
Một người xa lạ như tôi bị thương, cậu ta còn đi cùng tôi đến b/ệnh viện, chẳng sợ bị tôi ăn vạ.
Khoan...
Không phải sắp xảy ra tình tiết kinh điển trong tiểu thuyết bá đạo tổng tài đấy chứ?
Nhân vật thụ ngây thơ cảm thấy người đàn ông trung niên này đang cố tình gây sự, s/ỉ nh/ục người khác, thế là tự cho mình là chính nghĩa, đứng ra bênh vực người phục vụ làm sai, cuối cùng đụng phải quyền quý?
“Thịnh ca, anh không tập trung.”