Lời Thổ Lộ Thầm Lặng

Chương 4

06/12/2024 18:16

04

"Mày ở đây làm gì, đi ra ngoài ngay!"

Tôi rất gh/ét người khác vào phòng tôi, đặc biệt là Thẩm Gián.

Cậu bước đến chỗ tôi, một mùi rư/ợu nồng nặc ập đến.

"Anh, em đã thi đậu trường đại học mà anh học rồi, anh không chúc mừng em sao?"

"Cút đi, bây giờ tao không muốn đếm xỉa tới mày."

Tôi đi chơi suốt cả một ngày, hiện tại chỉ muốn nghỉ ngơi sớm.

Tôi đẩy Thẩm Gián đến cửa.

Dưới ánh đèn, cậu chú ý thấy vết son môi trên cổ áo tôi, sắc mặt lập tức thay đổi.

"Anh, anh đã đi gặp ai vậy?"

Tôi cười lạnh: "Chuyện của tao chừng nào đến phiên mày quản?"

Tôi không kiên nhẫn đẩy cậu ra.

Đang định đóng cửa thì cậu đã dùng tay chặn cửa lại.

Hai mắt Thẩm Gián cố chấp nhìn tôi.

"Có phải bất kể em làm gì thì anh vẫn gh/ét em không?"

"Mày nói thử xem?"

Tôi gần như khắc hai chữ chán gh/ét lên mặt.

Ánh mắt Thẩm Gián trầm xuống, đột nhiên xông lên rồi khóa trái cửa.

"Nếu đã như vậy, em cũng không ngại làm cho anh càng chán gh/ét em hơn."

"?"

Tôi kinh ngạc, giây tiếp theo bị cậu đ/è xuống giường .

Tôi liên tục vùng vẫy, sau đó nhận ra ánh mắt cậu không đúng lắm.

Hơn nữa cậu còn đ/è chân tôi lại, tôi cảm nhận được sự bất thường.

"Thẩm Gián, mẹ mày..."

Tôi tức gi/ận đá/nh cậu ta một cái, cố gắng hết sức nói.

Thẩm Gián quay đầu lại, lau vết m/áu ở khóe miệng rồi cười nhạo.

"Anh à, anh b/ắt n/ạt em lâu như vậy, bây giờ cũng nên đến lượt em rồi."

"Mày thả tao ra ngay, mày như vậy thì giống thứ gì hả? Mày đang vi phạm luân thường đạo lý đây!"

Tôi nóng nảy muốn ch*t, nhưng mà sức lực của cậu rất lớn, siết ch/ặt cổ tay tôi làm tôi đ/au điếng.

Tôi lớn tiếng kêu la, cậu lập tức tháo máy trợ thính ra.

Thẩm Gián nhìn chằm chằm đôi môi lúc đóng lúc mở của tôi, sau đó cúi đầu hôn lên.

Hai mắt tôi mở to hết cỡ, đầu óc hoàn toàn n/ổ tung.

Thằng khốn nạn này!

Tôi kêu cậu dừng lại.

Cậu không nghe được.

Tôi chưa từng học thủ ngữ, cố gắng nhớ lại những động tác mà mọi người hay sử dụng để ghép lại thành một câu hoàn chỉnh.

Các ngón tay đang làm những cử chỉ vụng về.

Đôi mắt tôi gấp gáp đến phát khóc.

Thẩm Gián yên lặng nhìn chằm chằm tôi, như là đang xem con mồi giãy giụa trong những giây phút cuối đời.

"Anh à, em nhìn không hiểu."

"Nếu không thì anh hãy khóc lớn hơn nữa nhé?"

"Nói không chừng tâm trạng em tốt, động tác sẽ nhẹ hơn chút đấy."

Tên đi/ên!

Những ngón tay thon dài mở cổ áo tôi ra, vuốt ve yết hầu của tôi.

Toàn bộ th/ần ki/nh của tôi đều n/ổ tung, hét lên muốn đá/nh cậu.

Thẩm Gián nhìn vết đỏ trên áo sơ mi của tôi, vẻ mặt không vui mà x/é quần áo tôi ra.

Trong cơn say, đôi mắt cậu đỏ hoe cắn lên cổ tôi.

Cậu dùng sức lưu lại dấu vết trên người tôi, như là đang đá/nh dấu chủ quyền.

"Thẩm Gián, nếu mày dám chạm vào tao thì tao sẽ gi*t mày!"

Tôi hung hăng đe dọa, ngón tay r/un r/ẩy tỏ rõ sự rụt rè.

Không biết cậu có hiểu môi ngữ của tôi hay không, dù sao thì sức lực của cậu càng ngày càng mạnh.

Eo tôi bị cậu giữ ch/ặt.

Dây nịt bị tháo ra và trói ch/ặt đôi tay tôi.

Giọng nói không thể kiểm soát mà rung lên.

Nước mắt chảy xuống.

Những lời hung dữ của tôi biến thành lời c/ầu x/in.

Nhưng mà tên s/úc si/nh này lại không nghe lọt tai, cậu tập trung vào việc trầm luân.

Thẩm Gián lau nước mắt cho tôi, cúi đầu hôn lên đôi mắt sưng đỏ của tôi, cười có chút x/ấu xa.

"Anh à, dáng vẻ tức gi/ận của anh, thật sự đẹp vô cùng."

...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
5 Ôn Cố Chương 13
11 Trò Chơi Lừa Dối Chương 15
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm