Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, tôi đột nhiên dùng toàn bộ sức tàn, tung người nhảy bật lên!
Cú nhảy này chẳng vì lý do gì khác.
Chỉ để gi/ật lấy lá cờ đỏ đang treo lủng lẳng trên ngọn cây, nằm ngay trước mặt cậu ấy cách vài bước chân.
Vẻ mặt của Bùi Chi Dữ có chút ngỡ ngàng, nhưng cậu ấy vẫn không ngần ngại, lập tức bóp cò s.ú.n.g.
Viên đạn sơn vỡ tung tựa như một bông hoa nở rộ trước n.g.ự.c tôi.
Tiếng còi báo hiệu trận đấu kết thúc cũng vang lên ngay sau đó.
Cuối cùng cũng kết thúc rồi.
Bùi Chi Dữ bước tới hai bước, giơ tay ra định đỡ tôi đang ngã ngồi trên đất.
"Xin lỗi cậu, riêng lần này, tớ không có cách nào để cậu thắng."
Bùi Chi Dữ cất tiếng với giọng điệu kiên quyết, nhưng trong thanh âm lại len lỏi một vẻ mềm mỏng khó lòng nhận ra.
Tôi lại đột ngột ngẩng đầu, bắt lấy ánh mắt tuyệt đẹp của cậu ấy, rũ bỏ hoàn toàn bộ dạng đáng thương vừa rồi, nở một nụ cười rạng rỡ.
"Không cần phải xin lỗi đâu, Bùi Chi Dữ."
Từ trong lùm cây đằng xa, một đám đông hóng hớt rầm rập ùa ra.
"Bởi vì người chiến thắng, là tớ."
"Tớ xin tuyên bố, đội giành chiến thắng lần này là... Đội Kiều Tiểu Ngư và Giang Chu Viễn!"
Lời tôi vừa dứt, Vương Sảng đã cầm cái loa to, dõng dạc và hùng h/ồn tuyên bố với tất cả mọi người có mặt tại đó.
Tôi nén cơn đ/au, từ từ chống tay xuống đất đứng dậy.
Lúc đứng lên, từ trong túi áo gile của tôi, vô số những lá cờ đỏ lả tả rơi rụng xuống đất.
Trong khoảng thời gian chờ đợi đơn đ/ộc vừa qua, tôi đã đếm đi đếm lại không biết bao nhiêu lần.
Cộng thêm cả lá cờ vừa rồi, vừa vặn tròn 15 lá.
Bùi Chi Dữ sững người lại.
Có vẻ như cuối cùng cậu ấy cũng hiểu ra tại sao tôi lại mang một thân đầy thương tích, t.h.ả.m hại đến nhường này.
"Kiều Tiểu Ngư!! Cậu ngầu bá ch/áy!"
Ngôn Phỉ khóc nức nở, chẳng màng đến việc người tôi đang bẩn thỉu, cứ thế nhào vào lòng tôi mà òa khóc.
Tất cả mọi người đều đã quên mất rồi.
Trước khi trò chơi bắt đầu, trọng tài đã từng tuyên bố về cách thức chiến thắng thứ hai.
Giữa chốn rừng rậm núi non rộng lớn này, ba mươi lá cờ đỏ còn ẩn chứa một tác dụng khác.
Chúng không chỉ dùng để đổi lấy vật phẩm, mà nếu đội nào có thể thu thập đủ một nửa số cờ, tức 15 lá cờ, đội đó sẽ giành chiến thắng tuyệt đối.
Có lẽ mọi người không quên, chỉ là tự động phớt lờ cái cách giành chiến thắng này mà thôi.
Cả một khu rừng khổng lồ như thế, những lá cờ lại được giấu cực kỳ kỹ lưỡng.
Hơn hai mươi đội chơi, có những người thậm chí còn chưa từng bắt gặp một lá cờ nào.
Vậy thì làm sao có thể băng qua cả vùng đồi núi bạt ngàn, mưa b.o.m bão đạn, để một mình thu thập đủ ngần ấy lá cờ cơ chứ?
Một nhiệm vụ bất khả thi, thế nên tất cả đều đã bỏ qua.
Thế nhưng Kiều Tiểu Ngư lại là đứa ngốc nghếch nhất, ngốc đến mức chưa từng biết hai từ bỏ cuộc viết như thế nào.
Đôi bàn chân phồng rộp những bọng nước rảo bước rong ruổi trên đồi núi, kiên nhẫn vớt từng lá cờ bên vũng nước cạn đầy rẫy ruồi muỗi.
Mỗi khi có người đi ngang qua, tôi chỉ h/ận không thể hòa mình làm một với những bụi cây đầy gai nhọn hoắt.
Khi sóng yên biển lặng, tôi lại cố gắng trừng to con mắt duy nhất còn nhìn rõ, không bỏ sót bất kỳ một dấu vết nhỏ bé nào có thể là lá cờ đỏ.
Ngay cả khi thời gian đã cạn kiệt, nhờ Bùi Chi Dữ xuất hiện mà tôi mới nhìn thấy được lá cờ thứ 15, tôi cũng nhất định phải nỗ lực giành lấy cho bằng được.
Cũng may, tôi đã giành chiến thắng.
Tôi nhìn đôi bàn tay chằng chịt vết thương, đến chính bản thân tôi cũng không dám tin rằng mình lại có được ý chí và sức chịu đựng mạnh mẽ đến vậy.
Giang Chu Viễn im lặng bước đến, bế bổng tôi lên giữa tiếng hít hà kinh ngạc của những người xung quanh, khóe môi hiện lên ý cười, không biết là đang nói với ai:
"Nhìn xem, tớ đã bảo cậu ấy sẽ thắng rồi mà."
Sau đó, cậu ấy ôm lấy tôi, từng bước từng bước đi lướt qua người Bùi Chi Dữ.
"Giang Chu Viễn, tớ vẫn tự đi được mà!"
Sau khi hoàn h/ồn lại, tôi bắt đầu dùng tay đ.ấ.m đi/ên cuồ/ng lên vai Giang Chu Viễn.
Cậu ấy chỉ cười, l.ồ.ng n.g.ự.c bật ra những tiếng cười trầm ấm.
Vui vẻ hơn bất kỳ khoảnh khắc nào mà tôi từng thấy ở cậu ấy.
13.
"Kiều Tiểu Ngư, món tráng miệng của cậu thoạt nhìn ngon mắt gh/ê, cho tớ nếm thử một miếng được không?"
Ngôn Phỉ thò đầu ra từ sau bức bình phong cách đó một lối đi, ngậm chiếc thìa rồi nói với tôi.
Nếu biết sớm cái gọi là "Bữa tiệc đôi hạng sang" này, thực chất chỉ là ăn cơm cách mọi người đúng một lối đi, được che chắn bằng một tấm bình phong ngọc thạch, và suốt cả bữa ăn phải bị đem ra soi mói như khỉ đột thì...
Tôi đã nên bỏ cuộc từ sớm cho rồi!
Tôi day trán: "Cậu tự qua đây mà lấy, chân tớ đ/au c.h.ế.t đi được."
"Tuân lệnh!"
Ngôn Phỉ đáp lời bằng giọng điệu vui vẻ, đi ba bước thành hai vòng sang, bưng luôn ly parfait dâu tây trên bàn của tôi đi.
Cuối cùng, đôi mắt của cô nàng còn đảo quanh dò xét một vòng giữa tôi và Giang Chu Viễn, Giang Chu Viễn tâm trạng có vẻ đang rất tốt, cũng chống cằm, ung dung nhìn cô nàng.