Khi mặt trời bắt đầu xế bóng, tôi theo chân Lục Tuy lên núi.

Suốt đường đi, hắn chẳng thèm nói năng gì với tôi. Đến lúc tôi mỏi chân ngồi thụp xuống rên rỉ, hắn mới quay lại với vẻ mặt lạnh như tiền kéo tôi đứng dậy.

Cả quá trình bắt cá, hắn vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng khó tiếp cận.

Tôi cố nhớ xem mình đã làm gì phật ý vị chủ nhà thô lỗ này.

Quần dài cũng đã mặc rồi, đủ nể mặt lắm chứ?

Bước xuống nước, tôi lảng lại gần hắn: "Anh Lục, hôm nay tôi lại làm gì sai ạ?"

Giọng tôi mềm mại pha chút tủi thân, đủ khiến bất kỳ ai nghe thấy cũng phải mềm lòng.

Quả nhiên Lục Tuy chịu đáp lời: "Không có."

"Vậy sao anh nhìn tôi như đồ bẩn vậy? Tối qua tôi còn sang phòng gạch của anh tắm rửa đàng hoàng mà."

"Tôi không có ý đó." Hắn quay mặt về phía tôi, "Thật mà. Cậu rất tốt, là do tôi... tim tôi không ổn."

"Tim không ổn? Anh bị bệ/nh tim sao?"

Tiếng nước chảy róc rá/ch khiến tôi nghe không rõ.

Lục Tuy mấp máy môi định nói gì thì hai gã thanh niên làng chài dáng vẻ l/ưu m/a/nh xuất hiện bên bờ suối. Trông bộ dạng có lẽ cũng định ra bắt cá.

Nhìn thấy chúng tôi, bọn họ lập tức buông lời khiếm nhã: "Ôi giời, không phải Lục Tuy đấy ư?"

"Cái tên bi/ến th/ái ấy mà. Mày không biết à, thằng này toàn dụ mấy cậu ấm thành phố chạy xe đến tìm, gh/ê t/ởm vô cùng."

"Đm, nó thích đàn ông á?"

"Chuẩn cmnr. Mau lẹ chạy đi thôi, sợ nó để ý đến thì toi đời!"

Lượng thông tin quá lớn khiến tôi choáng váng. Tôi ngơ ngác quay sang nhìn Lục Tuy.

Hắn... thích đàn ông?! Thế nghĩa là mấy ngày nay tôi cố tình hôn hắn để đòi bồi thường, rồi chủ động cởi quần dụ dỗ - khác gì tự đưa thân vào miệng cọp?

Mặt tôi đỏ ửng lên như quả đào chín. Lục Tuy cúi mắt, dường như không muốn tiếp xúc với hai kẻ kia, vẫn cắm cúi tìm cá. Nhưng im lặng lại bị xem là nhu nhược.

Bọn đàn ông quay trở lại, lần này chúng chú ý đến tôi: "Đm thằng này là ai? Lục Tuy mày gh/ê phết, lại dụ được thằng nhóc trắng nõn thế này ở đâu ra?"

"Cái mặt này còn đẹp hơn cả mấy con đĩ tiệm c/ắt tóc trong huyện. Đàn ông gì mà xinh thế không biết?"

"Đẹp hơn cả thằng cậu ấm trước kia đến tìm mày nữa."

"Ê thằng cậu ấm, cởi quần ra cho bọn tao xem dưới đó là chim hay l** nào?"

Chúng nhặt đ/á ven bờ ném về phía tôi.

Tôi né viên đ/á, xắn tay áo định dạy cho chúng bài học. Tuy thân hình yếu ớt được cưng chiều từ nhỏ, nhưng tính khí tôi chưa bao giờ mềm yếu.

Nhưng có người đã hành động nhanh hơn. Chỉ thấy Lục Tuy lướt hai bước lên bờ, dùng sức mạnh cơ bắp cuồn cuộn ấn đ/è hai tên xuống đất đ/ấm đ/á tới tấp.

Những ti/ếng r/ên la thảm thiết vang lên dưới ánh mắt lạnh băng đ/áng s/ợ của hắn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
2 Lấy ác trị ác Chương 12
9 Mượn Âm Hậu Chương 5
11 Làm Kịch Chương 10
12 Trì Phong Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Danh sách bình luận đều đang khuyên tôi nhanh chóng đưa nhân vật nữ phụ đi chỗ khác.

Chương 6
Tôi nhận nuôi một cô bé. Một tuần sau khi đưa về nhà, tôi phát hiện con bé đang lén lút lục ví tiền của tôi. Những dòng bình luận lướt qua trước mắt tôi: [Mới bao lâu mà nhân vật nữ phụ đã lộ nguyên hình, có người vốn dĩ đã xấu xa từ trong máu.] [Lạc lẽ ra nên nhận nuôi nữ chính Nguyễn Nhuận mới phải, Nguyễn Nhuận từ nhỏ đã xinh đẹp lại hiền lành.] [Lạc nhanh nhìn rõ bộ mặt thật của nữ phụ đi, tống cổ con bé độc ác này về trại trẻ mồ côi đi!] Tôi không tin theo những lời trong bình luận, cũng không ngăn cản hay trách mắng hành vi trộm tiền của con bé để đuổi cổ nó khỏi nhà. Tôi đến ngân hàng đổi một thùng tiền lẻ. Một nghìn, năm nghìn, mười nghìn, hai mươi, năm mươi. Tôi trộn đều chúng lên rồi rải khắp mọi ngóc ngách trong nhà. Phòng ngủ, nhà bếp, nhà vệ sinh, ban công, ngăn kéo, tủ quần áo, bàn ăn, cạnh ghế sofa... Như thế này thì con bé không cần phải lén lút tránh mặt tôi, rồi lục lọi ví tiền của tôi nữa.
Hiện đại
Nữ Cường
Tình cảm
0
EO