23
Bữa tiệc hôm đó kéo dài đến tận mười giờ đêm.
Tôi lê bước chân nặng nhọc ra đến cửa, loay hoay tìm ứng dụng gọi xe trên điện thoại.
Nhưng bất chợt, một chiếc xe dừng lại ngay trước mặt tôi.
Cửa kính xe hạ xuống, giọng nói trầm lạnh của người đàn ông vang lên: "Lên xe."
Thời tiết âm u, gió lạnh buốt của những ngày giữa đông không ngừng luồn vào cổ áo.
Năm năm dài đến mức nào.
Có lẽ thói quen sinh hoạt đều đã đổi thay, lâu ngày không gặp con người ta đều sẽ thấy xa lạ, nhưng trớ trêu thay, chỉ cần liếc nhìn một cái, tôi đã biết anh đang tức gi/ận.
Trời đổ mưa, những hạt mưa nện xuống cửa kính mạnh mẽ và ồn ã.
Trong xe không ai nói lời nào, tài xế cứ theo địa chỉ mặc định mà lái.
Tôi tựa đầu vào cửa sổ, khép hờ mắt, vô tình chìm vào giấc ngủ.
Khi mở mắt ra lần nữa, mưa đã tạnh từ lúc nào. Chiếc xe đỗ trước một căn biệt thự xa lạ, còn tài xế thì đã rời đi.
Kỳ Tống không có trong xe. Tôi ngước mắt lên, người đàn ông ấy đang đứng bên ngoài, nửa người tựa vào cửa xe, ngẩng đầu nhìn màn đêm đen kịt, chẳng biết đang suy nghĩ điều gì.
Bờ vai và tấm lưng thẳng tắp, tựa như một bóng hình cô đ/ộc hiện hữu giữa không gian.
Bốn bề tĩnh lặng như tờ, chỉ có ánh sáng vàng vọt từ cột đèn đường cách đó không xa hắt xuống mặt đất ẩm ướt.
Trên người tôi đang khoác áo vest của anh, quanh quẩn nơi ch.óp mũi là mùi hương quen thuộc cứ thoắt ẩn thoắt hiện.
Tôi khẽ cử động đôi chân đã tê rần, nán lại một lúc rồi mới bước xuống xe.
"Sao anh không gọi em dậy."
Ngủ được một giấc, do tác dụng của men rư/ợu, tôi gần như chẳng còn nhớ rõ lý do vì sao mình lại lên xe của anh.
Kỳ Tống nghiêng đầu: "Thấy em mệt quá."
Tôi cụp mắt nhìn mũi giày của mình. Nửa ngày sau, tôi cất lời hỏi: "Bây giờ có phải anh rất coi thường em không."
Hoàn cảnh gia đình tồi tệ, chốn công sở thân bất do kỷ, mọi thứ đều bị anh nhìn thấu. Có lẽ, đây chính là điều anh muốn chứng kiến nhất sau khi chúng tôi gặp lại.
Kỳ Tống khẽ nhếch môi cười: "Là đ/au lòng. Chuyện gì cũng thích giấu nhẹm trong lòng, cứ phải cố tỏ ra lạnh lùng mạnh mẽ, em không thấy mệt sao?"
Hơi thở tôi chợt ngưng trệ, tôi há miệng ra nhưng không thốt nên lời.
Kỳ Tống lại ngẩng đầu lên, đôi mắt đen thăm thẳm: "Ngày trước là em đòi ở bên anh. Anh đã ngỡ đó chẳng qua chỉ là thú vui tiêu khiển của một cô tiểu thư nhà giàu. Em bảo anh không lãng mạn, không đủ thích em, nhưng anh thật sự không biết phải thích em thế nào. Tiền bạc, nhà cửa, xe cộ, anh chẳng có thứ gì. Nhưng hôm ấy, đi ngang qua cửa tiệm, anh đã m/ua một bó hoa tặng em. Trên đường về, ôm bó hoa trên tay, rất nhiều người ném ánh mắt kỳ lạ về phía anh. Vậy mà trong thâm tâm anh lúc đó chỉ nghĩ rằng, anh muốn ki/ếm thật nhiều tiền để cưới em, anh muốn ở bên em, cả đời, mãi mãi."
Trước mắt là ánh đèn rực rỡ của hàng vạn ô cửa sổ trong thành phố, trên đỉnh đầu lại là một bầu trời tối tăm xám xịt.
Giọng nói của anh trầm ấm và dịu dàng.
Tôi ghim c.h.ặ.t ánh mắt xuống mặt đất, một góc nhỏ nơi trái tim bỗng nhiên nhói đ/au.
Giọng nói của người đàn ông vẫn vang lên, mang theo tiếng thở dài.
"Ngày thứ hai sau khi chia tay anh đã đi tìm em, muốn bắt em nói rõ xem có phải em đối với anh thực sự chỉ là chơi bời hay không. Nhưng Hứa Diệc Quần bảo em đã lên chuyến bay sáng sớm để đi Anh rồi. Anh vẫn muốn đi tìm em, nhưng lúc đó anh thậm chí còn không có nổi tiền vé máy bay. Mãi sau này ki/ếm được khoản tiền đầu tiên, anh đã đặt chuyến bay sớm nhất, nhưng khi đến Anh rồi mới phát hiện ra đất nước ấy quá rộng lớn, anh vẫn không thể nào tìm thấy em."
Anh cười khổ một cái: "Tô Tri Nghi, có thể em quay lưng một cái là trở về được với cuộc sống bình thường, nhưng anh lại chẳng thể tìm nổi lối về. Em n/ợ anh năm năm. Anh chỉ cầu nguyện rằng khi anh sắp quên được em rồi, em đừng bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa, nếu không anh nhất định sẽ xử c.h.ế.t em. Thế nhưng khi ra tay trả th/ù thật rồi, nhìn em đ/au khổ, c.ắ.n răng chịu đựng quyết không nhận thua, anh lại thấy xót xa. Em nói đúng, lúc đó chúng ta còn quá trẻ, hãy cứ chia tay trong êm đẹp. Chia tay cũng chia tay rồi, quay đầu nhìn lại cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa."
Giọng nói đột ngột im bặt. Sắc mặt tôi ngơ ngác: "Anh muốn nói gì."
Kỳ Tống thu hồi tầm mắt, anh nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng nói rất chậm, dường như mang theo sự thăm dò: "Anh muốn nói là, hay là chúng ta cứ bỏ qua mọi chuyện đi."
Những lời này tôi đều đã từng nghĩ tới. Trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, đến khoảnh khắc quyết định nói lời từ biệt thực sự, n/ão bộ tôi lại rỗng tuếch theo bản năng.
Tôi quay mặt đi, nặn ra một nụ cười: "Đúng vậy, thà đ/au một lần rồi thôi. Chúng ta cứ thế đi, Kỳ Tống, em hy vọng anh sẽ hạnh phúc."
Mặc kệ nơi này là đâu, nói xong câu ấy, tôi luống cuống muốn rời đi.
Thế nhưng bên tai lại truyền đến một tiếng cười khẽ.
Có một số người giống như t.h.u.ố.c phiện vậy.
Bỏ không được, mà quên cũng chẳng xong.
Đã không thể thắng nổi, vậy thì anh đành cam tâm tình nguyện nhận thua.
Kỳ Tống nắm lấy cổ tay tôi, dùng sức kéo mạnh một cái.
Tôi bị ép c.h.ặ.t vào cửa xe, hốc mắt người đàn ông dần hằn lên những tia m.á.u: "Không có em thì làm sao anh hạnh phúc được! Chỉ vì một câu nói đồn thổi vô căn cứ về người vị hôn thê nào đó, em liền h/ận không thể giấu nhẹm bản thân đi, đến cả việc thừa nhận từng yêu anh em cũng không muốn. Thà đ/au một lần rồi thôi ư? Tô Tri Nghi, em có biết đ/au là gì không? Chịu nhún nhường với anh một chút khó đến thế sao? Năm năm qua, có một giây một phút nào em nhớ đến anh không?"
Giọng điệu của anh chợt khựng lại. Anh đưa tay lau đi những giọt nước mắt của tôi: "Đừng khóc."
"Em có nhớ." Nước mắt tôi rơi xuống không sao kiểm soát nổi, thứ lòng tự trọng mà tôi luôn tự hào giờ đây bỗng chốc vỡ vụn, "Em từng nghĩ tại sao năm đó mình không chờ đợi thêm một chút, tại sao không chịu đứng trên lập trường của anh để suy nghĩ vấn đề, tại sao không vứt bỏ sĩ diện để hỏi anh lý do vì sao lại thốt ra những lời đó. Kỳ Tống à, em sẽ không nói rằng mình hối h/ận đến nhường nào, em chỉ... chỉ là cảm thấy hổ thẹn với lương tâm vì đoạn tình cảm ấy."
Màn đêm buông xuống ngày một dày đặc, càng làm tăng thêm vẻ hiu hắt, tiêu điều.
Nhìn nhau hồi lâu, anh cúi đầu hôn tới.