Ánh Đèn Lồng Dưới Hoa

Chương 13

10/07/2025 21:13

Ngôi nhà mới hoàn thành vào mùa thu, với một hiên rộng và cửa sổ lớn nhìn ra thung lũng. Chiếc đèn lồng được treo ở vị trí trung tâm, trở thành trái tim của ngôi nhà.

Lâm Hạo trang trí thêm vài bức thư pháp của mình trên tường, trong khi Chu Viễn làm một chiếc bàn gỗ nhỏ để họ ngồi viết và đọc sách. Cuộc sống của họ dần ổn định, với vườn hoa và sách làm ng/uồn sống, và tình yêu làm nền tảng.

Một buổi tối, khi trăng rằm sáng tỏ, Lâm Hạo và Chu Viễn ngồi dưới ánh đèn lồng, tay trong tay.

"Anh có bao giờ nghĩ chúng ta sẽ có ngày này không?" Lâm Hạo hỏi, ánh mắt dịu dàng.

Chu Viễn mỉm cười, nhìn ra thung lũng: "Không, nhưng anh luôn tin vào ánh đèn của em. Nó đã dẫn anh về với em, và sẽ luôn như vậy."

Họ ôm nhau, để mặc gió đêm lùa qua, mang theo hương hoa mẫu đơn. Cuộc sống mới của họ, dù giản dị, là minh chứng cho tình yêu vượt qua mọi thử thách.

Chiếc đèn lồng, như một người bạn trung thành, tiếp tục ch/áy sáng, soi đường cho hai trái tim đã tìm thấy nhau.

Thung lũng Giang Nam vào mùa xuân năm 1950, khi chiến tranh Trung - Nhật đã lùi xa và Trung Quốc bước vào một giai đoạn mới với những đổi thay lớn.

Hoa mẫu đơn trước nhà Lâm Hạo và Chu Viễn đã trở thành một cây cổ thụ, mỗi năm nở rộ với hàng trăm bông hoa rực rỡ, như minh chứng cho sự kiên cường của họ qua thời gian.

Ngôi nhà gỗ kiên cố mà họ xây dựng cách đây hơn một thập kỷ vẫn đứng vững, với chiếc đèn lồng cũ kỹ treo trước hiên, ánh sáng vàng nhạt vẫn ch/áy đều đặn mỗi đêm.

Giờ đây, mái tóc của cả hai đã bạc trắng, nhưng nụ cười và ánh mắt họ dành cho nhau vẫn rạng ngời như ngày đầu.

Cuộc sống của Lâm Hạo và Chu Viễn đã trở thành một phần không thể thiếu của thung lũng. Dân làng yêu mến họ vì sự hiền lành và những đóng góp nhỏ bé nhưng ý nghĩa.

Lâm Hạo tiếp tục viết sách, những bài thơ và câu chuyện của cậu được truyền tay nhau, trở thành tài sản tinh thần quý giá. Chu Viễn, dù không còn sức khỏe để làm vườn như trước, vẫn chăm sóc cây hoa mẫu đơn, xem nó như người bạn đồng hành qua bao năm tháng. Chiếc huy hiệu quân đội giờ được đặt trong một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên cạnh những lá thư mà họ đã viết cho nhau, như một kỷ vật của quá khứ.

Một buổi chiều, khi hoa mẫu đơn nở rộ, hai người ngồi dưới hiên nhà, tay trong tay ngắm nhìn thung lũng. Trương Đại, giờ đã là một ông lão gần đất xa trời, bước đến với nụ cười hiền từ.

"Hai cậu đã mang lại bình yên cho nơi này." Ông nói, đặt một chén trà xuống trước mặt họ.

"Tôi không biết mình còn sống được bao lâu, nhưng tôi vui vì thấy các cậu hạnh phúc."

Lâm Hạo mỉm cười, nắm tay Trương Đại: "Cảm ơn ông. Nếu không có ông, chúng tôi đã không có ngày hôm nay."

Chu Viễn gật đầu, ánh mắt tràn đầy biết ơn. Sau khi Trương Đại rời đi, hai người tiếp tục trò chuyện, nhớ lại những ngày tháng khó khăn và những khoảnh khắc hạnh phúc.

"Em có hối h/ận không?" Chu Viễn hỏi, giọng khàn khàn vì tuổi tác, nhưng ánh mắt vẫn kiên định nhìn Lâm Hạo.

Lâm Hạo lắc đầu, mỉm cười dịu dàng: "Không bao giờ. Vì anh, em đã chờ đợi, và vì anh, em đã sống. Mỗi ngày bên anh là một món quà."

Cậu siết ch/ặt tay Chu Viễn, như muốn truyền đi tất cả tình yêu mà cậu đã giữ trong lòng bao năm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nữ Xuyên Việt Chế Nhạo Ta Hủ Lậu Dốt Nát, Kết Quả Bị Ta Hành Cho Khóc Lóc

Chương 15
Hoàng đế vi hành tư tuần ba tháng, mang về một nữ tử, phong làm quý phi. Nàng ta không hành lễ, không tuân quy củ, miệng lưỡi đầy những lời kinh thế tục tĩu. Lần đầu gặp mặt, nàng đã chỉ thẳng vào mặt ta mà nói: "Ngươi chính là hoàng hậu? Thật đáng thương." Nàng nháo nhào khắp cung cấm, can dự triều chính làm rối loạn phép tắc, sỉ nhục đại thần, xúi giục hoàng đế bãi bỏ khoa cử cải cách chế độ. Mỗi lần gây họa, ta đều đứng ra thu xếp; mỗi lần quá đà, ta đều che chắn cho nàng. Nàng đắc ý lắm, mắng ta là tàn dư phong kiến cam chịu ngược đãi. Nàng không biết rằng, ta chờ đợi chính là lúc nàng còn chưa đủ phá đủ tàn. Ba năm sau, đêm kim quân vây cung, ta diệt phụ lưu tử. Nàng cùng hoàng đế quỳ rạp dưới đất, hỏi ta vì sao. Ta cúi nhìn nàng, khẽ mỉm cười. Há không biết bao nhiêu năm ta ngồi vững ngôi hoàng hậu, đâu nhờ vào hiền lương thục đức? Người con gái quý tộc do thế gia nuôi dưỡng, xưa nay chưa từng là thứ đèn dầu dễ nuốt.
Cổ trang
Xuyên Sách
Cung Đấu
1