Tôi xuyên không trở về năm hai mươi tư tuổi.

Lúc tỉnh dậy trên máy bay, hệ thống nói cốt truyện trước đó vẫn không thay đổi.

Thẩm Nguyệt Bạch rời khỏi Cố Thời Diễn, sau khi ra nước ngoài, gặp được tôi và c/ứu rỗi tôi.

Những năm này tôi yêu cô ta, vì vậy chọn cùng cô ta về nước, tiện thể tiếp quản công việc kinh doanh trong nước.

Cùng lúc đó, Cố Thời Diễn đã k/ết th/ù với tôi, trở thành k/ẻ th/ù không đội trời chung.

Những chuyện xảy ra sau đó, chính là con đường tự tìm ch*t của tôi ở kiếp trước.

Cái lạnh từ điều hòa trong văn phòng bỗng nhiên làm tôi tỉnh giấc.

Mở mắt ra lần nữa, người đứng đối diện lại là...

Cố Thời Diễn.

Vest chỉnh tề, dáng người cao ráo.

Lớn nhanh thật đấy.

Tôi còn chưa kịp cảm thán xong đã bị anh ta trừng mắt b/óp c/ổ, nghi/ến răng hỏi: "Phương Hoài, người rốt cuộc có phải do cậu gi*t không?"

Hả?

Người nào?

Nam phụ này vẫn còn đang ngơ ngác đây này.

[Ký chủ, là anh chàng người mẫu mà trước đây cậu gọi ở quán b a r đấy, bạn học cấp ba của nam phụ, sau khi được anh ta c/ứu thì lại m/ất t/ích không rõ lý do...]

Hệ thống chu đáo giúp tôi nhớ lại một lượt.

Hóa ra là vậy.

Nói đến chuyện này, tôi t/ứ c muốn ch*t!

Năm đó Cố Thời Diễn vì tên tr/ai b/ao này mà đến văn phòng tôi làm ầm ĩ, tôi tứ/c đến mờ mắt, không do dự mà thừa nhận người là do tôi gi*t.

Nhưng trên thực tế chuyện này thì liên quan quái gì đến tôi chứ!

Tôi nhịn không được nữa, liề/u mạ/ng ghé sát vào mặt Cố Thời Diễn, h/ôn chụt một cái!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chỉ gặp Mạn Tinh

Chương 7
Thân mang kiếp quả phụ đã lâu, ta cùng Lục tiểu công gia kết làm phu thê. Mẹ chồng chẳng chút hài lòng, ngày ngày bắt ta đứng hầu hạ đúng lễ nghi. Bà mắng: "Cả ngày ăn vận lòe loẹt, chẳng biết là muốn quyến rũ kẻ nào!" Đêm ấy ta ngủ chẳng an giấc, thần sắc ủ rũ đáp: "Tự nhiên là muốn quyến rũ con trai của người." Ta vốn tính thật thà, mẹ chồng giận dữ khôn cùng, truyền lệnh cho người vả miệng ta. Lục Hành vội vàng tiến lên ngăn cản, nói lời ngon ngọt khuyên giải. Thế nhưng chàng kẹt giữa ta và mẹ chồng quá lâu, hai bên đều chịu khổ, tâm khí uất ức, chẳng bao lâu liền lâm trọng bệnh. Lúc lâm chung, Lục Hành thương xót cho ta, bèn cho phép ta hòa ly. Chàng chỉ thở dài tiếc nuối: "Nếu như ngày trước, người ta cưới là kẻ mà mẫu thân đã chọn thì tốt biết mấy." Khi mở mắt lần nữa, canh thiếp như tuyết bay đưa tới cửa phủ, trong đó có một tờ nét chữ thanh tú, chính là của tiểu công gia Lục Hành. Ta cầm lên, lại đặt xuống, rồi ném vào lửa thiêu rụi. Thôi vậy, ta tìm kẻ khác tốt hơn là được.
Cổ trang
Nữ Cường
Ngôn Tình
0