Lựu nhiều con

Chương 14

04/06/2024 20:03

Đợi đến khi tôi tỉnh lại, đã là buổi chiều ngày hôm sau rồi.

Tôi mở mắt ra thì phát hiện bản thân đang nằm ở một nơi xa lạ, nhìn giống như một ngôi chùa.

“Ngươi tỉnh rồi à.”

Cánh cửa bị đẩy ra “két” một tiếng, Vệ Tùng bước vào.

Anh ấy hướng mắt nhìn tôi: “Cơ thể còn có chỗ nào không khỏe không?”

Tôi cố gắng ngồi dậy dưới ánh nhìn của anh ấy, tiếp đó liền lắc đầu: “Không có.”

Sau đó ngay lập tức hỏi: “Mẹ, bố và mấy người bọn họ, còn có thôn chúng tôi, cuối cùng thế nào rồi?”

Vệ Tùng ngồi xuống cạnh bàn, nhàn nhã rót cho mình ly trà, vừa uống vừa trả lời câu hỏi của tôi.

“Bùa chú của Dương Trần đã bị tôi phá rồi.”

“Những sinh linh bé nhỏ bị nh/ốt đó toàn bộ đều thoát ra ngoài, tôi cũng siêu độ cho bọn chúng đầu th/ai hết rồi.”

“Còn về thôn các người, tối hôm qua đã xảy ra đám ch/áy lớn, tất cả cây lựu trong thôn đều bị th/iêu rụi thành tro, có vài người vì dập lửa mà bản thân cũng bị thương, còn có nhiều người thì muốn ch*t chung với cây lựu.”

“Nghe nói ch/áy ch*t rất nhiều người, trong đó có bố và anh ngươi, bọn họ nhất quyết ôm lấy cây lựu không buông tay, có kéo như thế nào cũng không buông tay, đúng là số đáng ch*t.”

Nghe thấy kết cục của bố và anh như thế, trong lòng tôi cũng có chút buồn.

“Vậy mẹ và chị dâu đâu?”

Vệ Tùng tiếp tục trả lời:

“Mẹ ngươi lương tâm cắn rứt, kéo ngươi và chị dâu ra phía ngoài, còn bản thân lại vì hít nhiều khói quá mà ch*t ngạt.”

“Còn về người chị dâu đó của ngươi, sau khi tỉnh dậy thấy thảm cảnh của thôn các ngươi như thế, liền xách mông bỏ chạy rồi.”

Tôi rơi vào trầm tư.

Có thể mẹ tôi còn niệm tình chúng tôi là mẹ con nên mới c/ứu tôi như thế…

Vệ Tùng uống xong trà, lại đứng dậy.

“Vậy còn ngươi thì sao?”

“Ngôi chùa chúng tôi còn đang thiếu người, ngươi có muốn ở lại không?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
10 Trụ Sống Chương 11
11 ÁNH TRĂNG SÁNG BIẾN CHẤT Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm