Miêu Trành

Chương 4

20/01/2024 12:24

Băng ghế inox ở ga tàu điện lạnh ngắt, lúc ngồi lên đó tôi mới nhận ra bản thân đang làm chuyện thật ng/u ngốc.

Tôi thế mà lại thực sự nghe theo lời của ông lão m/ù đó, không đi về nhà mà lại đi bộ ngược trở lại ga tàu điện, ngồi ở đây đợi chuyến tàu cuối cùng.

Tôi đúng là bị đi/ên rồi.

Ngồi trên ghế, tôi bắt đầu suy nghĩ lung tung về những gì có thể xảy ra tiếp theo, càng nghĩ càng cảm thấy chuyện này quả thực không bình thường, trong lòng dâng lên cảm giác bồn chồn, bất an.

Thời gian trên điện thoại nhích lên từng chút một, chẳng mấy chốc đã là 11 giờ.

Màn hình trên sân ga ở trước mặt hiện lên dòng chữ "Chuyến tàu cuối cùng sẽ đến lúc 11 giờ", trong đường hầm tối tăm phía xa, tiếng tàu điện chạy vù vù đang vang lên.

Nhưng mà rõ ràng lúc này vẫn còn cách thời gian lão m/ù nói tận năm phút nữa.

Sau đó tôi mới nhớ ra chuyến tàu cuối cùng ở thành phố này sẽ kết thúc lúc 11 giờ, làm gì có chuyến cuối cùng nào vào lúc 11 giờ 05 kia chứ?

Tôi thầm m/ắng bản thân ng/u ngốc và đứng dậy định rời đi, thế nhưng trong đầu bỗng dưng lại nảy ra một ý nghĩ loáng thoáng khác.

Đến cũng đến rồi.

Dù sao cũng chỉ bị lừa thêm 5 phút nữa thôi, cũng chẳng phải chuyện gì gh/ê g/ớm.

Tôi tự nhủ với bản thân, đợi một lúc nữa, nếu bị nhân viên ở trạm tàu điện đuổi ra ngoài, hoặc đến giờ đó mà không có chuyến tàu nào xuất hiện thì tôi sẽ đi luôn, sau này sẽ không bao giờ tin lời mấy kẻ l/ừa đ/ảo ngoài đường như này nữa.

Chuyến tàu cuối cùng kia nhanh chóng dừng lại, đợi một chút rồi tiếp tục rời khỏi sân ga.

Chuyến tàu cuối cùng kia rời đi, màn hình trên sân ga nhấp nháy một cái, sau đó tất cả đều tắt, trở thành một màu tối thui. Mấy bóng đèn chói chang trên đầu cũng dần trở nên ảm đạm, chỉ còn sót lại vài ánh đèn vàng ấm áp yếu ớt rọi xung quanh tôi. Dường như toàn bộ ga tàu đã kết thúc một ngày lao động mệt nhọc, bắt đầu đón nhận khoảng thời gian thư giãn nhẹ nhàng sau những giờ làm việc.

Chỉ còn một mình tôi bồn chồn sốt ruột ngồi im trên ghế, vẫn đang chờ đợi một điều gì đó.

Tuy nhiên, điều kỳ lạ là không có nhân viên mặc đồng phục nào đến đuổi tôi đi.

Dường như tôi đã bị lãng quên, một mình cô đơn ngồi giữa sân ga này đợi chờ một chuyến tàu vốn không hề có trong lịch trình mà tôi không biết liệu nó có xuất hiện hay không.

Cảm giác như thời gian trên điện thoại đang trôi đi thật chậm.

11:01

11:02

11:03

11:04

……

Ngay khi con số cuối cùng trên chiếc điện thoại chuẩn bị chuyển thành số 5 thì đột nhiên có một tiếng rung nhẹ vang lên từ đường hầm phía xa xa.

Thật sự có tàu!

Thế nhưng đó không phải là tàu điện ngầm mà là một đoàn tàu hỏa màu xanh rỉ sét, nhìn không rõ số tàu.

Tôi há to miệng, trơ mắt nhìn con hàng đồ cổ trông có vẻ còn lớn hơn cả tuổi của tôi vừa chạy vừa phun ra hơi nước trắng xóa, kéo theo tiếng còi xình xịch, tiếng phanh tàu rin rít chói tai, sau đó liền rầm rầm dừng lại trước mặt tôi.

Cánh cửa từ từ mở ra, tay chân tôi luống cuống, vô thức nhìn xung quanh mới phát hiện ra mình là người duy nhất còn lại trên sân ga, không có nhân viên soát vé đứng giải thích, cũng chẳng có hành khách nào đang đợi tàu giống như tôi. Chiếc tàu vẫn kiên nhẫn chờ ở đó, lặng lẽ dừng lại trước mặt tôi như thể đang đợi tôi bước lên tàu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
2 Đồng Trần Chương 36
3 Xoá bỏ Omega Chương 15
11 Lỡ làng Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hồ Điệp Mất Kiểm Soát

Chương 24
Tôi và thái tử gia nhà họ Tạ từng có một đoạn tình cảm nồng nhiệt thời đại học. Anh vốn là kẻ kiêu ngạo khó thuần, tính tình lại tồi tệ, thế nhưng lại chỉ chấp nhận nhún nhường và ngoan ngoãn nghe lời duy nhất một mình tôi. Cho đến khi tôi tuyệt tình rũ bỏ anh để ôm tiền biến mất, anh hận tôi thấu xương tủy, sự sụp đổ đó từng khiến anh suýt chút nữa là mất đi nửa cái mạng. Sáu năm sau gặp lại, anh đã trở thành một tay đua nổi tiếng lẫy lừng. Còn tôi, trong một tình thế trớ trêu, lại bị kéo đến để thực hiện buổi phỏng vấn độc quyền với anh. Tôi cố giữ vẻ bình thản, cứng đờ đọc theo kịch bản: "Nguyên nhân khiến anh và mối tình đầu chia tay là gì?" Hốc mắt anh bỗng chốc ửng đỏ và ươn ướt, anh lạnh lùng liếc nhìn tôi: "Không biết. Tôi cũng muốn hỏi thử xem, tại sao ngày đó cô ấy lại không còn cần tôi nữa."
Chữa Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Ngôn Tình
0