Một Bát Thịt Thơm

Chương 10

01/08/2025 11:28

Trên gương mặt Nghiêm Dân hiện lên vẻ tức gi/ận hiếm thấy: "Đều tại con đàn bà hư hỏng đó! Nó có th/ai rồi còn chạy trốn, nó gi*t ch*t con trai tôi!".

Lão Trương đ/ập bàn: "Chính cậu đã tự tay gi*t họ!".

Hai mắt Nghiêm Dân đỏ ngầu, hắn trợn trừng với lão Trương: "Không phải tôi! Là Triệu Kim Minh, là anh! Chính hai người đã gi*t họ! Nếu lúc đó Triệu Kim Minh đ/âm vào anh, vợ con tôi đều sống được, anh mới là kẻ đáng ch*t nhất!".

Lòng lão Trương thắt lại, ông thừa nhận, Nghiêm Dân nói đúng.

Mạng sống này của ông là vớt được, nếu lúc đó ông không xuất hiện ở đó, có lẽ Triệu Kim Minh và Vương Mỹ Phương, cùng đứa con trong bụng cô ấy, đều không ch*t.

Lưu Dương trầm giọng: "Vậy nên cậu cũng c/ăm th/ù cảnh sát Trương, mới lấy thịt Triệu Kim Minh làm xiên nướng mời anh ấy ăn?"

Nghiêm Dân nhìn lão Trương với vẻ đắc ý: "Hầm chứa đồ của tôi ngay trong phòng trong, nhưng tiếc thay, cảnh sát Trương đã vào mà chẳng phát hiện gì. Thế nào, xiên nướng của tôi có ngon hơn xiên thịt cừu ngoài chợ không?"

Lão Trương không bị khiêu khích: "Còn Lưu Tĩnh? Cô ta vô tội nhất vụ này, sao cậu lại cưỡ/ng hi*p cô ta?"

Nghiêm Dân đáp lại như điều hiển nhiên: "Triệu Kim Minh khiến tôi không còn đàn bà, tôi dùng đàn bà của hắn thì sao?"

Lão Trương và Lưu Dương nhìn nhau, cả hai đều thấy sự sửng sốt trong ánh mắt đối phương.

Lối tư duy của Nghiêm Dân khác biệt hoàn toàn với người bình thường.

Vụ án 128 kết thúc suôn sẻ, gây chấn động khắp thành phố.

Bất kỳ ai từng ăn ở quán nướng của Nghiêm Dân đều ám ảnh tâm lý, sợ mình cũng ăn phải thứ đó.

Đội cảnh sát làm việc cật lực suốt đêm để ghép nối các bộ phận th* th/ể của Triệu Kim Minh nhằm xoa dịu nỗi sợ của người dân.

Kết luận cuối cùng: Phần thịt bắp chân phải của Triệu Kim Minh bị mất tích, các phần còn lại hầu như nguyên vẹn.

Nghiêm Dân đã chọc gi/ận người dân, cư dân quanh vùng cùng ký đơn yêu cầu t//ử h/ình.

Lưu Dương, người phụ trách vụ án, đã xin giám định t/âm th/ần cho Nghiêm Dân theo quy định sau khi hoàn tất hồ sơ và nộp lên.

Tuy kết quả gây phẫn nộ nhưng không ngoài dự đoán: Nghiêm Dân mắc chứng t/âm th/ần phân liệt nghiêm trọng.

Nửa tháng sau, phiên tòa mở xét xử. Vì lý do nhân đạo, tòa án bố trí luật sư biện hộ cho bị can Nghiêm Dân, do nghi phạm thiếu nhận thức về hành vi khi phạm tội và có vấn đề t/âm th/ần.

Cuối cùng Nghiêm Dân bị tuyên án t//ử h/ình hoãn thi hành.

Luật sư biện hộ cho Nghiêm Dân vừa bước ra khỏi tòa đã chìm trong biển chỉ trích của dân chúng.

Vì xin giám định t/âm th/ần cho Nghiêm Dân, Lưu Dương cũng bị ảnh hưởng theo.

Ba ngày sau, lão Trương trở về sở cảnh sát quê nhà.

Qua nhiều thăng trầm, ông vốn có cơ hội thăng tiến cao hơn, nhưng vì nhiều lý do, cuối cùng vẫn nhận chức đội trưởng đội cảnh sát và được điều động về đội chúng tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm