Cấm Địa Người Sống

Chương 1

11/07/2025 11:44

Sau khi mẹ tôi qu/a đ/ời, bố tôi đã biến bà thành một th* th/ể gợi cảm.

Bố tôi nói: Làng chúng tôi có truyền thống đặc biệt, trước khi ch/ôn cất, th* th/ể phụ nữ phải được đàn ông trong làng ân sủng.

Đó mới là sự tôn trọng lớn nhất với người đã khuất, và giúp linh h/ồn họ sớm lên cõi cực lạc!

!!! Cảnh báo: Truyện có các tình tiết - từ ngữ khá "nặng đô". Các huynh đệ tỷ muội không quen thuộc văn phong kinh dị xin vui lòng cân nhắc. !!!

—------------------------------

Mẹ tôi nằm bất động trong qu/an t/ài.

Bố và chú đang thay quần áo cho bà.

Chú chăm chú nhìn mẹ tôi, tặc lưỡi nói:

"Bình thường không để ý, Tố Quyên lại trắng thế này!"

Nói xong, hắn còn đưa tay sờ soạng vài cái.

Bố tôi đứng cạnh cũng góp lời:

"Chỉ thế thôi sao? Lúc còn sống, da bà ta mềm lắm, bóp nhẹ thôi là như có nước chảy ra vậy."

Nhưng nói đến đây, ông chợt sầm mặt lại, như sực nhớ ra điều gì, rồi bực bội lẩm bẩm:

"Con đàn bà hư hỏng này, lúc m/ua về nói là sinh viên đại học. Hóa ra chỉ là thứ vô dụng."

"Không đẻ nổi con trai, việc nặng cũng chẳng làm được, chỉ biết ăn bám nhà tao!"

Nói rồi, ông vung tay t/át mạnh vào th* th/ể mẹ tôi.

Chú tôi cuống lên, vội vàng kéo lại:

"Này anh! Làm gì thế? Đánh biến dạng rồi thì còn ai dám ngủ với chị ấy nữa?"

Hai người giằng co một lúc.

Tôi đứng ở cửa, mắt đỏ hoe, tức gi/ận nhìn chằm chằm bọn họ.

Bố tôi phát hiện ra tôi, lập tức cầm cây chổi lông gà lao tới, định đ/á/nh:

"Đồ con hư! Đứng ngây ra đó làm gì, mau đi đun nước nóng cho bố!"

Tôi bị đuổi chạy quanh sân…

Một lúc sau, tôi loạng choạng xách một xô nước nóng trở về.

Lúc này, bố và chú đang bón th/uốc cho mẹ.

Đó là bài th/uốc bí truyền của làng, giúp th* th/ể không bị phân hủy trong thời gian ngắn.

Cả hai mỗi người cầm một ống cao su, liên tục nhét vào th* th/ể mẹ tôi.

Chú tôi nhếch miệng cười, vẻ mặt giảo hoạt.

Dưới tay hắn, bụng mẹ tôi dần phồng lên.

Bố tôi thì sau khi nhét ống vào miệng bà, bỗng trầm ngâm, như đang cân nhắc điều gì.

Ông đang suy tính xem nên gọi ai đến để cùng "chăm sóc" bà ấy!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm