Ba ngày sau, tôi tỉnh lại trong bệ/nh viện, đầu óc vẫn còn choáng váng.

Tôi vô thức đưa tay sờ ra sau gáy.

Một bàn tay bất chợt giữ lấy tay tôi.

Phó Duệ xuất hiện ngay trước mặt tôi, nhẹ giọng nói:

“Bảo bối đừng động đậy, cẩn thận vết thương.”

Nói xong, anh ta còn nắm ch/ặt lấy tay tôi.

“Diệp Hồi đâu?” Tôi nói một cách hụt hơi.

“Gì cơ?”

Phó Duệ cúi xuống, tai anh ta gần như chạm vào môi tôi.

“Diệp Hồi……”

Phó Duệ dường như không biết Diệp Hồi là ai.

Tôi nhìn quanh, xem ra điều kiện y tế ở đây còn thua xa Trái Đất.

Tôi có cảm giác như mình được đưa vào phòng ICU vậy, trong người chẳng còn chút sức lực nào.

(ICU là viết tắt của cụm từ Intensive Care Unit (Phòng chăm sóc đặc biệt). Đây là khoa/phòng có nhiệm vụ điều trị chuyên sâu, chăm sóc đặc biệt nhằm hỗ trợ và duy trì sự sống cho người bệ/nh nguy kịch hoặc đang có các chấn thương nghiêm trọng, nguy hiểm đến tính mạng)

Tôi cố hết sức, chậm rãi mở miệng:

“Phòng... rửa... tay... Alpha……”

Phó Duệ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng lời nói lại mang theo chút dịu dàng trêu chọc:

“Bảo bối, em cũng nên lo cho ông xã em một chút chứ.”

Hả? Ông xã nào cơ?

“Anh cũng bị thương đấy.”

Vừa nói, anh ta vừa kéo tay tôi chạm vào vết thương trên cánh tay của anh ta.

Một vết xước dài chưa đến năm centimet.

Tôi gi/ật giật khóe môi.

Tôi nghi nếu tôi còn không kịp thời tỉnh dậy, vết thương ấy có lẽ sẽ biến mất luôn như chưa từng tồn tại.

Phó Duệ đặt tay tôi lên môi rồi hôn với nụ cười gian tà.

Tim tôi như ng/ừ/ng đ/ậ/p.

Tôi muốn rụt tay lại nhưng không còn sức lực, chỉ có thể quay đầu đi một cách khó chịu.

Tên Alpha không biết x/ấu hổ này!

Sau một hồi vòng vo, cuối cùng anh ta cũng chịu hé miệng nói:

Diệp Hồi cũng đang nằm trong bệ/nh viện, không có gì nghiêm trọng cả.

Tôi chợt nhớ đến anh chàng Omega tóc vàng bị tôi đ/á/nh chảy m/áu lúc trước.

Tôi gắng gượng mở miệng, dồn hết sức lực để hỏi về cậu ta.

Phó Duệ kể, vụ hỗn lo/ạn lần này khiến hai Alpha và một Omega thi/ệ/t m/ạ/ng.

Hai Alpha do giao chiến dữ dội, mất m/áu quá nhiều mà ch/ế/t.

Còn người Omega kia thì... bị đ/è ch/ế/t.

Bị đ/è ch/ế/t.

Tôi nghe mà lạnh cả người.

“Em có biết ba người đó không?”

Phó Duệ thấy tôi không phản ứng, bèn lấy điện thoại ra, lướt lướt một hồi, rồi đưa ra hình ảnh ba người đó cho tôi xem.

Tôi thở phào một hơi.

Không phải Omega tóc vàng đó.

May thật... Tên đó vẫn ổn, cuối cùng tôi cũng cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm.

Sau đó, Phó Duệ bảo bác sĩ đến kiểm tra cho tôi thêm một lần nữa.

Cả quá trình khiến tôi thấm mệt, mệt đến mức thiếp đi lúc nào chẳng hay.

Lúc tỉnh lại, tôi đảo mắt nhìn quanh, Phó Duệ đã không còn ở đây nữa.

Y tá đến thay th/uốc cho tôi, thấy tôi có vẻ buồn chán, bèn nháy mắt với tôi, thì thầm nói:

“Chồng cậu thật sự rất yêu cậu đó.”

“Hả? Anh ấy không phải là…”

Hai má tôi hơi nóng, nhưng tôi nhanh chóng phủ nhận.

Cô y tá chỉ cười đầy ẩn ý, rồi vui vẻ rời đi.

Tôi nằm trên giường, không biết từ lúc nào lại thiếp đi lần nữa.

Không lâu sau, tôi cảm giác có ánh mắt đang chăm chú nhìn mình, tôi gi/ật mình tỉnh dậy.

“Anh Lục, anh tỉnh rồi sao?”

Một Omega đang ngồi bên giường tôi, khóe mắt còn vương vài giọt lệ lấp lánh.

“…Thẩm Chu?”

Đôi mắt Thẩm Chu đỏ hoe, cứ như vừa bị ai đó b/ắt n/ạt vậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Vợ Người Máy Chương 15
3 Pudding khoai môn Chương 15
4 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
6 Cành lá sum suê Chương 19
7 Long Nữ Chương 6
12 Nữ Đào Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm