(Câu chuyện của em trai)
Khi mới vào đại học, nơi tôi ở ban đầu không phải ký túc xá năm người như bây giờ, mà là phòng bốn người.
Lúc đó tôi nằm giường C, sát cửa sổ.
Giường A là một gã công tử bột, số bạn gái từng quen còn nhiều hơn ba đứa chúng tôi cộng lại.
Giường B và D là bạn học cấp ba, qu/an h/ệ rất thân.
Chúng tôi nhanh chóng trở nên thân thiết, tối tối thường rủ nhau ra quán net cày game.
Chỉ là có một lần, tôi nằm trên giường, cửa sổ chưa đóng.
Nửa đêm gió rít.
Trong cơn mơ màng, tôi bỗng nghe thấy có người thì thầm vào tai mình.
Tôi cố hết sức muốn mở mắt, nhưng toàn thân không tài nào cử động nổi.
Chỉ đành mặc cho âm thanh đó nhẹ nhàng thì thầm bên tai.
Nó nói với tôi ba lời tiên tri:
"1. Ngày mai, mày sẽ bị ghi tên vì trốn tiết sáng sớm."
"2. Ba ngày nữa, bạn gái mày sẽ đ/á mày để theo thằng giường A."
"3. Một tuần sau, cả ký túc xá bọn mày đều phải ch*t!"
Nghe đến câu cuối cùng, tôi sợ đến run b/ắn người.
Lúc này mới nhận ra cơ thể vốn nặng trĩu vừa rồi bỗng có thể cử động được.
Tôi vội vàng ngồi dậy, nhìn về phía phát ra âm thanh.
Ký túc xá rất yên tĩnh.
Đèn tắt, mọi người đều đang nằm ngủ ngon lành trên giường.
Chỉ có cửa sổ cạnh giường C là đang mở.
Gió lạnh thổi vào, tôi nổi hết da gà.
Bởi ngay lúc đó, tôi nhìn thấy trên bệ cửa sổ có một đôi dấu tay m/áu k/inh h/oàng!
Tôi không dám ngủ tiếp.
Thức trắng cả đêm đến tận sáng.
Lạ lùng thay, sau khi mặt trời mọc, đôi dấu tay m/áu kia lại biến mất sạch sẽ.
Tôi suýt chút nữa nghi ngờ mình đã gặp á/c mộng.
Kể cả ba lời tiên tri đã nghe cũng bị tôi coi là một phần của cơn á/c mộng đó.
Vì thế, tôi không định kể lại giấc mơ này cho bạn cùng phòng.
Chỉ là điều tôi không ngờ tới.
Khi tôi thức dậy, trong phòng ký túc xá chẳng còn một bóng người!
Tôi mở nhóm chat của ký túc xá, định hỏi xem họ đi đâu rồi.
Lúc này mới phát hiện họ gửi cho tôi hàng loạt tin nhắn:
[Thằng kia, mày không đi học thật đấy à!]
[Hôm nay điểm danh đấy! Mày nhanh lên! Không đến là bị trừ mười điểm chuyên cần đấy.]
Tôi kinh hãi:
[Chẳng phải mới chín giờ sao? Tiết đầu là mười giờ mà!]
Họ gửi liên tiếp ba dấu hỏi chấm:
[?]
[Mày quên là tiết này đổi sang tám giờ sáng rồi à?]
[Tối qua chẳng phải tao đã nhắc mày rồi sao? Sao lại quên nữa rồi?]
Tôi chán nản mở lịch trình ra.
Họ nói không sai, vì thầy giáo tiết này có một cuộc họp lúc mười giờ, nên sau khi bàn bạc với giáo vụ đã dời tiết học lên tám giờ.
Tôi hoàn toàn quên sạch sành sanh!
Một cơn gió thổi qua, tôi nhìn về phía cửa sổ đang mở.
K/inh h/oàng nhận ra lời tiên tri thứ nhất trong giấc mơ đã thành hiện thực.
Tôi thực sự đã trốn mất tiết tám giờ sáng.
"Có gì đâu chứ," Vương Quy lên tiếng ngắt lời, "Chuyện này cũng chẳng đ/áng s/ợ lắm."
Khu rừng đột nhiên tối sầm lại, chim bay thú chạy.
Những âm thanh ồn ào vang lên khắp nơi.
Vương Quy gi/ật mình, hoảng hốt chen lấn đẩy Trình Tường ra, dời lại sát cạnh tôi.
Bà nội vội ra hiệu im lặng với anh ta: "Để nó kể tiếp đi."
"Đừng vội thế chứ, anh rể," em trai tôi cười liếc nhìn anh ta một cái, "Để em kể tiếp đã."