Thông Linh Sư 2: Thôn Sương Mù

Chương 11

26/05/2025 18:33

Đáng tiếc, ba con q/uỷ kia đã bị trấn yểm trong căn nhà bởi một loại pháp thuật q/uỷ dị, không thể rời khỏi dù chỉ một tấc.

Nếu không, Lưu Đại Tráng giờ này đã bị hút đến sạch m/áu, chẳng còn một mảnh xươ/ng vụn.

Tôi nhìn hắn, giọng lạnh như băng:

“Đến nước này mà ngươi vẫn còn không chịu nói thật sao?”

Tôi nhếch môi, gằn từng chữ:

“Không cần ngươi khai nữa. Để tôi đoán thử xem.”

"Sợi dây điều khiển hình nhân trên người nữ q/uỷ trong phòng là do ngươi làm đúng không? Những lời ngươi nói trước đây chỉ ba phần thật, năm phần giả, còn hai phần thì giấu nhẹm."

"Trước nay tôi vẫn thắc mắc, nếu đúng là nữ q/uỷ chủ động giao dịch, tại sao Khế ước oán linh trên cánh tay trái của ngươi lại lan đến bắp tay. Giờ thì tôi đã hiểu, hoàn toàn không phải nữ q/uỷ ký kết với ngươi, mà là ngươi cưỡng ép giam cầm cả gia đình nàng ở đây, ép họ thỏa mãn lòng tham của ngươi!"

"Ban đầu tôi luôn cố giao tiếp với nữ q/uỷ, muốn đưa cả nhà nàng xuống minh phủ. Nhưng cứ nghe đến câu đó, nàng lại trở nên kích động dữ dội. Chắc hẳn ngươi và đồng bọn đã dùng lý do này để lừa họ tự nguyện bị nh/ốt trong căn nhà bé nhỏ này?"

"Trước bàn thờ của nữ q/uỷ, tôi phát hiện tro tàn của bùa chú còn sót lại. Trên người nàng còn có phép trấn linh. Tư liệu Đường Hành cung cấp ghi rõ nhóm ngươi gồm bốn người kể cả tên đồng bọn đã ch*t, nhưng tôi lại phát hiện năm luồng khí lạ ở thôn Sương M/ù. Kẻ thừa ra chính là người Huyền Môn các ngươi mời về để thực hiện pháp thuật đúng chứ?"

Lưu Đại Tráng toát mồ hôi lạnh, mặt mày tái nhợt.

Tôi buông tay, hắn ngã vật xuống đất.

Tôi thở dài lắc đầu:

“Đáng tiếc, ngươi đã quá coi thường gia đình đó. Họ thà ch*t, cũng không tha cho ngươi. Chính vì ý niệm ‘cùng ch*t’ ấy mà Khế ước oán linh bị phản phệ, khiến bọn ngươi từng kẻ từng kẻ bỏ mạng. Vết m/áu trên tay ngươi lan đến đâu, sinh khí tiêu tán đến đó. Đến khi chạm tới cổ… ngươi không còn c/ứu được nữa đâu.”

Lưu Đại Tráng gào khóc thảm thiết:

"Đại sư, tiểu nhân biết tội rồi! Thuở trước bọn tôi nhảy xuống hồ được gia đình này c/ứu, họ chỉ nhờ tìm người siêu độ. Sau khi xong việc sẽ báo đáp. Lúc đó bọn tôi không nghĩ nhiều, nhưng tên đạo sĩ được mời về nói chỉ cần giam họ ở thôn Sương M/ù thì sau này sẽ hưởng vinh hoa phú quý vô tận. Tiểu nhân đã quá cùng khổ nên mới nhất thời mê muội..."

"Im ngay! Đừng đổ hết tội lên đầu m/a q/uỷ. Q/uỷ nào có nhiều mánh khóe như ngươi. Chắc phen này ngươi tìm chúng tôi đến cũng mang ý đồ hoặc diệt cả nhà họ, hoặc kéo chúng tôi ch*t chung chứ gì? Nếu không phải tôi mệnh lớn, hẳn đã bị ngươi hại ch*t rồi!"

Tôi đẩy hắn về phía trước: "Nghiệp do tự mình tạo, tội phải tự mình chuộc."

Lưu Đại Tráng run bần bật, quỳ lạy c/ầu x/in sám hối trước gia đình ba người đang tràn ngập oán khí trong phòng.

Cả nhà họ ánh mắt đầy h/ận ý nhìn chằm chằm vào hắn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
4 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
6 Ôn Cố Chương 13
7 Thịt Tiên Chương 15
9 U U Lục Minh Chương 30.
11 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm