Có lẽ vì ăn no mặc ấm nên sinh tà niệm.
Chứng khát khao tiếp xúc da th!t đã mấy ngày không phát tác đột nhiên bùng lên dữ dội hơn gấp bội.
Tôi khó chịu đến mức lăn qua lộn lại không ngủ được.
Bình luận lập tức hiện lên:
【Tiểu thiếu gia mau đi tìm Tống Yến Niên giúp đỡ đi. Chỉ cần cậu mở lời, anh ấy nhất định sẽ giúp.】
【Anh ấy luôn muốn thân cận với cậu, nhưng ngoài người bạn thời thơ ấu ra, anh ấy chưa từng thật sự thân thiết với ai, nên vẫn luôn không biết phải tiếp cận cậu thế nào.】
Thật sự có thể tìm Tống Yến Niên giúp sao?
Tôi loạng choạng đi tới trước cửa phòng anh, gõ nhẹ.
Giọng nói khàn khàn:
"Anh có thể giúp em một chút được không?"
Cánh cửa rất nhanh đã bị mở tung.
"Nhóc Nhiên, sao vậy?"
"Em xảy ra chuyện gì rồi à?"
Anh vừa mới tắm nước lạnh xong.
Chỉ vội vàng khoác một chiếc áo choàng tắm đã chạy ra mở cửa.
Trên người còn mang theo hơi lạnh sau khi tắm.
Áo choàng lại mặc hờ hững, để lộ từng múi cơ bụng rõ nét.
Mắt tôi lập tức nhìn đến ngẩn người.
Hehe.
To thật đó.
Cảm giác có thể khiến tôi vùi cả người vào ng/ực anh luôn.
Bị sắc đẹp của anh kí/ch th/ích, chứng khát khao tiếp xúc da th!t càng trở nên nghiêm trọng hơn.
Tôi đỏ hoe mắt, nhỏ giọng hỏi:
"Tống Yến Niên, bệ/nh của em phát tác rồi."
"Anh có thể ôm em một lát được không?"
Tôi vốn cho rằng anh sẽ từ chối.
Hoặc tìm cớ trì hoãn.
Dù sao Thẩm Qua vẫn luôn làm như vậy.
Mấy lần gần đây tôi tìm anh ta giúp đỡ, anh ta còn mỉa mai châm chọc tôi.
Nhưng không ngờ.
Vừa dứt lời, Tống Yến Niên đã dịu dàng ôm lấy tôi.
Mùi hương hoa phong tín tử dễ chịu lập tức tràn ngập quanh người.
Như thể cả tôi đều bị anh bao bọc trong lòng.
Cơ thể anh hơi cứng ngắc.
Bàn tay lúng túng đặt hờ bên eo tôi.
Tôi thậm chí còn cảm nhận được những khối cơ săn chắc đang căng lên.
"Lộ Nhiên... Như vậy em có thấy dễ chịu hơn không? Hay là muốn đổi tư thế khác?"
Tôi khẽ dụi vào lòng anh.
"Anh ôm em ch/ặt hơn một chút."
"Ch/ặt hơn nữa."
Cứ như vậy ôm anh thật lâu.
Đến khi lý trí dần quay trở lại.
Lý trí trở về rồi.
Sự ngại ngùng cũng theo đó mà quay về.
Đôi mắt đen của Tống Yến Niên chăm chú nhìn tôi.
Anh xoa đầu tôi.
Giọng nói hiếm khi dịu dàng đến vậy:
"Chứng khát khao tiếp xúc da th!t chắc khó chịu lắm đúng không?"
"Mấy năm nay em vất vả rồi."
"Nếu em không ngại..."
"Về sau khi cần làm dịu triệu chứng, cứ tìm tôi bất cứ lúc nào."
7.
Đây là lần đầu tiên sau ngần ấy năm.
Có người hỏi tôi rằng bệ/nh của tôi có khó chịu hay không.
Từ khi biết kết quả phân hóa của tôi là Omega cấp thấp.
Ba mẹ gần như chẳng còn quan tâm tới tôi nữa.
Toàn bộ tâm sức đều dồn lên đứa em trai là Alpha cấp cao.
Khi biết tôi mắc chứng khát khao tiếp xúc da th!t.
Phản ứng đầu tiên của họ cũng là sợ tôi làm mất mặt gia đình.
Chứ không phải lo lắng cho tôi.
Sống mũi bỗng cay cay.
Tôi mềm giọng nói với anh:
"Tống Yến Niên."
"Cảm ơn anh."
Lập tức cả người anh như bốc ch/áy.
Ánh mắt né tránh.
Không dám nhìn tôi.
"Không sao."
"Giúp được em là tốt rồi."
Tôi chợt nhớ tới chuyện khác.
"Đúng rồi."
"Anh có thể cho em một dấu ấn tạm thời không?"
"Bác sĩ nói nếu em cứ tiêm th/uốc ức chế mãi sẽ làm tổn thương tuyến thể."
"Nhưng từ sau khi trưởng thành, em vẫn luôn dựa vào th/uốc ức chế."
Vừa dứt lời.
Anh đã nhẹ nhàng ôm lấy eo tôi.