Cẩm Hoa

Chương 5

24/09/2024 17:32

5.

“Đại nhân, Văn Thư Viện có chuyện gấp.”

Mạnh Diệp khẽ liếc nhìn ta.

“Phu nhân nghỉ ngơi sớm đi, ta đi rồi sẽ về ngay.”

Nhưng hắn không về, là nữ nhân đó ra oai phủ đầu ta.

Ta quay người gọi hộ vệ Liên Thành do ta đưa theo từ mẫu gia đến đây.

Một thám thính quân trên chiến trường, chỉ cần là chuyện hắn ta muốn thì không có gì mà hắn ta không nghe ngóng được.

“Tra xem gần đây lão gia đã đến nơi nào.”

“Đừng quá phô trương, càng không thể đá/nh rắn động cỏ.”

Hắn ta kinh ngạc nhìn ta.

Ta và Mạnh Diệp thành thân đã mười lăm năm, nếu tính cả thời thơ ấu cùng chơi với nhau thì chúng ta đã ở bên nhau được ba mươi năm.

Ta sẽ hoài nghi phụ thân huynh trưởng của ta mưu đồ quyền lực nhưng ta không tin Mạnh Diệp sẽ phản bội ta.

Bởi vì như vậy mà ta càng đ/au lòng hơn bị hay tin mình bị phản bội, bị người thân nhất đ/âm một d/ao sau lưng.

“Cửa sau của Văn Thư Viện có xe ngựa dự phòng của chàng ấy, ngươi hãy đi theo nó, đoán chừng ngươi sẽ tra ra nhanh thôi.”

Một khi con người đã chấp nhận hiện thực, buông bỏ tình cảm thì sẽ trở nên tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Mạnh Diệp ngày ngày đều ở trong Văn Thư Viện, làm sao hắn có thể nuôi một nữ nhân sống sờ sờ dưới mũi ta suốt thời gian qua chứ?

Có lẽ là mỗi ngày hắn ở Văn Thư Viện thay xà đổi cột rồi sau đó trốn đi.

Ta đoán không sai, chỉ mấy ngày ngắn ngủi mà ta đã tra ra được cô nương mà hắn giấu đang ở Tây Thành, thậm chí thông tin ba đời của nàng ta cũng đang ở trên bàn của ta.

Hóa ra nàng ta là thứ nữ của phó tướng cũ dưới quyền huynh trưởng của ta, Ôn Vân Dương.

Năm nay đang độ xuân thì, có một hôm nàng ta cưỡi ngựa ở kinh giao rồi ngã vào vòng tay của Mạnh đại nhân.

Thứ nữ gặp khó, bị chủ mẫu và địch tỷ của dòng chính ứ/c hi*p nên mới cưỡi ngựa đến ra ngoài thành cầu một con đường sống.

Mạnh Diệp xót thương cho nàng ta.

Cho nên thương đến mức lên giường, còn vì nàng ta xây viên tử ba gian, nha hoàn người hầu còn nhiều hơn cả chỗ của ta.

Tiểu cô nương được yêu nên khoa trương hống hách, luôn muốn chứng minh mình quan trọng hơn kẻ hoa tàn ít bướm là ta.

Cho nên và ngày sinh thần của ta, nàng ta sốt cao.

Vào ngày giỗ của phụ thân huynh trưởng của ta, nàng ta rơi xuống nước.

Ngày ta tổ chức yến tiệc, tư trạch của nàng ta bốc ch/áy.

Hết lần này đến lần khác, nàng ta đều khiến Mạnh Diệp lựa chọn phản bội ta.

Đến nỗi mà nàng ta biết hoàng hậu ban cho ta một chiếc trâm Đông Châu, nàng ta đã nài nỉ Mạnh Diệp tặng cho nàng ta một đôi hoa tai Đông Châu.

Mặc dù không phải mùa ngọc trai, mặc kệ Đông Châu chuyên dùng để tiến cống cho triều đình nhưng Thái Phó khắc kỷ phục lễ vẫn phạm quy củ vung tiền như rác, vì nàng ta mà tìm một đôi ngọc trai thật lớn.

Hắn phải mất ba tháng mới có thể đích thân đeo đôi khuyên tai đó vào tai nàng ta, làm quà sinh thần cho Ôn Vân Dương.

Ôn Vân Dương từng khoe khoang trước mặt đích tỷ, lão nữ nhân rồi không xứng với thứ quý giá như thế.

Chỉ có người tuổi tác như hoa như nàng ta mới có thể áp chế những thứ phong hoa này.

Hết lần này đến lần khác nàng ta áp chế phong hoa của lão nữ nhân, hết lần này đến lần khác chứng minh địa vị người được yêu đệ nhất của mình.

Mà Mạnh Diệp, từ đầu đến cuối trong lòng biết rõ nhưng đều cố tình dung túng.

Mặc dù ta đã đoán trước được rồi, nhưng sau khi được nếm trải sự gh/ê t/ởm và tà/n nh/ẫn khi lòng người thay đổi, ta vẫn cảm thấy hơi đ/au lòng.

Tình ý thời niên thiếu của ta, hóa ra cũng có một ngày nuốt kim nuốt ki/ếm.

Nhưng Tô Cẩm Hoa ta, từ trước đến nay không định chịu thiệt.

Ngươi đưa cho ta một cây kim thì ta cũng sẽ cho ngươi một thanh ki/ếm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thiếu gia thật đau lòng rồi

Chương 22
Vào năm thứ ba sau cái chết đột ngột của thiếu gia thật Giản Tinh, một trận hỏa hoạn lớn đã đưa tôi trở về mười năm trước. Chỉ là lần này, nhà họ Giản đã tìm lại Giản Tinh sớm hơn. Phòng ngủ của tôi bị đổi thành căn phòng tăm tối và chật hẹp nhất trong nhà. Người nhà ra lệnh cho tôi tuyệt đối không được tranh giành với Giản Tinh. Tôi bị ngó lơ, bị đối xử tùy tiện, trở thành sự tồn tại thừa thãi nhất trong căn nhà này. Và tôi hiểu ra, họ cũng đã trùng sinh rồi. Thế giới lạnh lẽo quá, tôi chẳng còn chút sức lực nào để chống chọi nữa. Nhưng ngay trong lúc đang không ngừng chìm nghỉm vào bóng tối, tôi lại được một ngọn lửa ấm áp, nồng nhiệt ôm chặt lấy vào lòng.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
6.98 K
Dừng chân Chương 51