[Đam mỹ/Edit] Tình yêu của kẻ điên

Chương 14 15

06/01/2025 17:44

14

Trong căn phòng yên tĩnh, tôi gi/ật mình tỉnh giấc, hơi thở dồn dập.

Sức nóng của vụ n/ổ dường như vẫn còn li/ếm vào từng tấc da th!t tôi.

Tôi chạy chân trần vào phòng tắm, nhìn vào gương, thấy người đàn ông với đôi mắt đỏ ngầu, chợt nhận ra rằng tôi vẫn còn sống.

Vậy… liệu Bùi Uyên có còn sống không?

Vừa mặc đồ, tôi vừa gọi cho thư ký: "Gọi cho cậu Bùi, nói rằng tôi muốn gặp."

Tôi có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi anh.

Tại sao lại đến c/ứu tôi?

Tại sao không rời đi?

Tại sao… lại hôn tôi?

Là người trong cuộc, tôi có quyền được biết mọi chuyện.

Nhưng đầu dây bên kia, thư ký ngập ngừng một lúc rồi hỏi: "Ngài Lục, xin hỏi là phải gọi cho ông Bùi nào ạ?"

Tôi cau mày. "Dĩ nhiên là Bùi Uyên! Chẳng phải tôi đã bảo cô tiếp cận người của anh ta sao?"

Giọng tôi có phần khó chịu.

Thế nhưng đầu dây bên kia lại đáp: "Ngài Lục, ngài chưa từng yêu cầu tôi liên hệ với ông Bùi nào cả."

Trong lòng tôi dấy lên sự hoang mang.

Chẳng lẽ là hiệu ứng cánh bướm từ việc sống lại?

Dưới đáy lòng bỗng xuất hiện một nỗi sợ thầm kín.

Tôi sợ người sống lại chỉ có tôi, không có Bùi Uyên.

"Vậy hãy giúp tôi để ý người này."

Ra lệnh xong, tôi chuẩn bị cúp máy thì thư ký chợt nói thêm: "Ngài Lục, quà sinh nhật của cậu Phương đã chuẩn bị xong."

Người tôi đột ngột cứng đờ.

"Cô nói cậu Phương nào?"

Thư ký cũng ngạc nhiên: "Tất nhiên là cậu Phương Tư Mặc."

Phương Tư Mặc vẫn còn sống?

Ánh mắt tôi liếc xuống màn hình điện thoại, đồng tử co lại.

Bây giờ là… khoảng thời gian bốn năm trước, khi Phương Tư Mặc vừa về nước.

Mọi thứ vẫn chưa bắt đầu.

15

Tôi không đến hộp đêm nơi Phương Tư Mặc tụ tập cùng bạn bè, chỉ bảo thư ký gửi quà đến và chụp một tấm ảnh.

Trong tấm ảnh, ánh mắt cậu ấy lộ rõ vẻ vui sướng không che giấu, khiến tôi ngẩn ngơ suy nghĩ rất lâu.

Nếu tôi sống lại, liệu cậu ấy có sống lại không?

Ngón tay tôi siết ch/ặt ly rư/ợu đến mức các mảnh vỡ đ/âm vào lòng bàn tay.

M/áu tuôn rơi.

Giống như trái tim tôi từng yêu cậu ấy đến rướm m/áu.

"Phương Tư Mặc, cậu tự do rồi."

"Với tôi, cậu sẽ mãi mãi, mãi mãi tự do!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi thiên kim thật thế thân gả đi, thái tử gia kinh thành điên cuồng cưng chiều

Chương 7
Kinh thành thái tử gia lâm trọng bệnh, Lâm gia đêm hôm ấy liền trói ta lên xe hoa, đưa tới Cố gia làm vật bồi táng. Kẻ nào cũng rõ, gả cho một kẻ sắp chết, chẳng phải thủ tiết sống thì cũng bị lũ thân thích ăn thịt người nhà họ Cố xé xác. Giả thiên kim Lâm Uyển cắt cổ tay uy hiếp: "Dẫu chết, ta cũng quyết không gả cho một kẻ sắp chết!" Phụ mẫu ruột thịt cắm ống tiêm vào cánh tay ta, rút đi ba trăm phân khối huyết dịch cuối cùng để nối mạng cho Lâm Uyển, rồi nhét thân xác suy nhược của ta vào bộ giá y. "Lâm Thính, ngươi có thể thay Uyển nhi đi xung hỉ, chính là phúc phận lớn nhất đời này của ngươi." Nhìn xe hoa lăn bánh về phía trang viên âm u của Cố gia, ta lau đi vết máu bên khóe môi, cất tiếng cười lạnh. Cố Từ Yến sẽ không chết, nhưng Lâm gia, sắp sửa tan cửa nát nhà rồi. Mười năm trước, Lâm gia nhờ trộm đi cực âm cốt huyết của ta, nghịch thiên cải mệnh cho Lâm Uyển, mới có được vinh hoa phú quý như ngày nay. Nay họ tự tay đẩy đi lá bùa hộ mệnh duy nhất này, ác báo, sắp sửa giáng xuống rồi.
Nữ Cường
Cổ trang
0