Đêm lễ Tình Nhân đó, bạn trai đã cầu hôn tôi.
Tôi sợ hôn nhân, nên nói với anh rằng tôi muốn suy nghĩ thêm.
Bạn trai thất vọng nói: “Lại muốn từ chối anh sao?”
“Trần Dạng, em thật sự yêu anh sao?”
Tôi áy náy vô cùng, muốn giải thích với anh.
Nhưng đúng lúc đó, tôi lại nghe thấy cuộc đối thoại giữa anh và một giọng nói khác.
“Quá tốt rồi, ký chủ đã đuổi được cậu ta đi, anh có thể đến bệ/nh viện ở bên Tiểu Ngư đón lễ Tình Nhân rồi.”
“Dù sao ở bên cậu ta cũng chỉ là để thu thập giá trị tình cảm, cư/ớp lấy hào quang nhân vật chính của cậu ta để chữa bệ/nh cho Tiểu Ngư mà thôi.”
“Nhưng cách này có ổn không?”
Giang Trì Tự dáng người thon dài, khí chất ôn nhu như ngọc.
Chàng thiếu niên từng hăng hái năm xưa, nay đã trở nên trầm ổn, nội liễm.
Anh vừa nói với tôi: “Nếu chỉ có một mình anh cố gắng, anh cũng sẽ mệt.”
“Chúng ta chia tay đi.”
Đồng thời lại đáp lại giọng nói kia: “Cậu ta thiếu thốn tình cảm, không thể rời xa tôi.”
“Chỉ khi mất đi tôi, cậu ta mới hiểu thế nào là trân trọng.”
“Đợi cậu ta quay lại c/ầu x/in tái hợp, giá trị tình cảm chắc chắn sẽ đầy.”
Cuộc đối thoại giữa Giang Trì Tự và giọng nói xa lạ kia cứ vang vọng bên tai tôi.
Còn tôi thì đứng ngây ra tại chỗ, tai ù đi, đến cả việc níu kéo anh cũng quên mất.
Những lời đó, tôi nghe thấy, nhưng lại như không hiểu nổi.