Giang Nam Mưa Chẳng Ngớt

Chương 4.2

08/11/2024 17:33

Ngoài cửa là một người làm thuê của tiêu cục: "Có chuyện rồi, nữ nhi của chưởng quầy hôm nay ra ngoại thành đến chùa Phật thắp hương, xe bị đất lở cuốn xuống núi, nhanh cầm xẻng đi c/ứu người!"

Lâm Tu Xuyên nghe vậy nhíu mày, đơn giản đáp: "Được."

Y đóng cửa lại, một tay cầm ô, tay kia nắm lấy cổ tay ta, dẫn vào trong nhà: "Chút nữa ta sẽ khóa cửa từ bên ngoài, ngươi sợ thì thắp hết đèn lên, c/ứu được người, ta và đại ca sẽ về ngay."

Thính Phong cầm ô, cẩn thận che lấy bát canh mì sủi cảo, huynh ấy múc hết phần nhân rơi ra vào bát của ta, chuyện vừa rồi huynh ấy cũng nghe thấy: "A muội, muội ở nhà ăn cơm ngon nhé, đang tuổi lớn phải ăn nhiều vào."

Huynh ấy tháo chiếc nanh sói đeo trên cổ ra, đặt vào tay ta: "Thiên lang thần sẽ phù hộ cho muội, đừng sợ."

Từ lần đầu gặp Thính Phong, ta đã đoán huynh ấy là người thảo nguyên, nhìn chiếc nanh sói này ta càng chắc chắn hơn: "Nanh sói đối với các huynh rất quan trọng, vật này quý giá lắm, muội không thể nhận."

Thính Phong nhất quyết nhét vào tay ta, ngốc nghếch cười: "Muội cứ giữ đi, muội và vị tẩu tử chưa cưới của muội, mỗi người một cái."

Nhìn hai người đã mặc xong áo tơi và nón lá, lòng ta lo lắng nói: "Cẩn thận dưới chân, nghe ngóng xem có động tĩnh gì không, biết đâu lại có thứ gì lăn xuống từ trên núi."

Lâm Tu Xuyên nói: "Sẽ không sao đâu, ngươi yên tâm."

Thính Phong cười không để tâm: "A muội đừng lo, ta chắc chắn sẽ mang tiểu tử này trở về nguyên vẹn cho muội."

Nỗi u ám trong lòng ta bị nụ cười của huynh ấy xua đi không ít, ta cười khẽ: "Ta nói điều này với cả hai người, đại ca cũng phải về nguyên vẹn."

"Yên tâm." Nói xong, Thính Phong lao vào cơn mưa bão.

Lâm Tu Xuyên đã định đi, nhưng bỗng nhiên dừng lại, quay lại lau đi những giọt mưa b/ắn trên mặt ta: "Đợi ta về."

Ta ngơ ngác nhìn bóng lưng của y dần biến mất trong màn mưa, trên mặt dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm từ đầu ngón tay của y.

Ta đem hết nến trong nhà ra thắp sáng ở phòng khách, một ngọn nến nhỏ bé trong đêm mưa đen như mực, càng thêm yếu ớt.

Không khí ẩm ướt và đặc quánh lấp đầy lồng ngựk ta, đêm mưa không phải là ký ức tốt đẹp với ta.

Năm ta năm tuổi, ta bị m/a m/a dẫn đến lãnh cung hoang phế, bị đẩy xuống đáy giếng bỏ hoang.

Ta dựa vào đáy giếng ngất đi.

Đêm đó trời đổ mưa lớn, ta sốt cao, trong cơn mê man, ta cảm thấy có người cõng ta lên.

Khi mở mắt, ta đã về tẩm cung của mẫu phi, phụ hoàng ra lệnh điều tra nghiêm ngặt, thậm chí lấp hết các giếng bỏ hoang trong cung.

Ta sợ đến mức nửa năm không mở miệng nói chuyện.

Một ngày nọ, trong cung chiêu đãi bá quan, một nhóm vương tử hoàng tôn tụ tập chơi đùa.

Ta vấp chân té ngã, còn tiện tay kéo quần của Lâm Tu Xuyên xuống.

Ta không nhịn được cười phá lên, rồi vội vàng bò dậy xin lỗi y, cung nữ đi theo ngạc nhiên phát hiện ta đã mở miệng nói chuyện.

Còn Lâm Tu Xuyên thì lập tức kéo quần lên, trong tiếng cười trêu chọc của đám công tử kia, mặt y tím lại như quả cà.

Cũng vì chuyện này, ta và y kết oán.

Nhớ lại cảnh tượng đó, ta lại không nhịn được bật cười, sau này ta còn đem quả cầu súc cúc yêu thích nhất của mình tặng y để tạ tội, nhưng Lâm Tu Xuyên vẫn chẳng thèm nhìn mặt ta.

Cứ thế qua lại, thành ra ngày hôm nay, ai nhìn ai cũng thấy không thuận mắt.

Ngồi thẫn thờ đến nửa đêm, ta không biết từ lúc nào đã gục xuống bàn mà ngủ.

Tiếng mở khóa ngoài cửa vang lên, ta vốn dĩ đã ngủ không yên, liền gi/ật mình ngồi thẳng dậy.

Bầu trời âm u, chập chờn sáng tối.

Người mở cửa không phải Lâm Tu Xuyên, cũng không phải Thính Phong, mà là dược đồng bên cạnh vị đại phu từng chữa b/ệnh đ/au bụng cho chúng ta lần trước, ta nhận ra hắn.

Trong mắt hắn đầy vẻ lo lắng: "Cô nương, hai vị ca ca của cô nương bị thương, giờ đang ở y quán, cô nương hãy theo ta đi xem đi."

Không biết có phải vì đêm mưa quá lạnh hay không, mà cả người ta r/un r/ẩy.

Ta vội vã bước ra ngoài, chợt nhớ điều gì, liền quay vào phòng mang theo tất cả số bạc, rồi mới theo hắn đến y quán.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
3 10 năm vây hãm Chương 10
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cô bạn thanh mai trúc mã trà xanh làm tôi cười chết mất

Chương 10
Người yêu cũ của chồng tôi mua nhà ngay sát vách, ngày nào cũng chạy sang lấy lòng mẹ chồng tôi, tìm cách chia rẽ mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu trong nhà. Thế nhưng, cả tôi và mẹ chồng đều nghe được tiếng lòng của cô ta. Khi cô ta nhiệt tình mang canh gà sang biếu mẹ chồng tôi, trong lòng lại đang chửi: 'Lão già khốn kiếp, uống chết bà đi, sớm muộn gì cũng thêm cho bà hai cân thạch tín!' Khi cô ta mời mẹ chồng tôi đi làm đẹp, trong lòng lại đang rủa: 'Già đến mức này rồi, có phẫu thuật thẩm mỹ cũng vô ích thôi, mà còn bày đặt đòi đi làm đẹp.' Khi cô ta bóng gió mỉa mai chuyện tôi không làm việc nhà, trong lòng cô ta lại đang mắng: 'Đúng là bà lão ngốc nghếch, việc nhà cũng không để con dâu làm, đúng là rước tổ tiên về thờ, kiến nghị ghi thêm tên con dâu lên bài vị tổ tiên luôn đi!' Mẹ chồng tôi tức đến mức suýt thì bò lăn ra đất, còn tôi thì cười muốn chết.
Báo thù
Hiện đại
Gia Đình
2