Vừa bước vào, thấy anh đeo kính gọng vàng, tay cầm tạp chí, vẻ mặt điềm nhiên.

"Tôi về rồi."

Anh chẳng ngẩng đầu, thong thả đáp:

"Ừ."

Đêm xuống.

Tôi tắm rửa xong, trèo lên giường.

Người đàn ông bên cạnh dường như đang ngủ say.

Tôi cố giữ khoảng cách.

Đột nhiên, anh xoay người ôm ch/ặt lấy eo tôi.

Tiếng lòng của anh không hề bình tĩnh:

[Vợ hôm nay gặp bạn gái cũ, hai người trò chuyện vui lắm sao?]

[Liệu vợ có quay lại với cô ta không?]

[Không phải không có khả năng. Vợ từng rất yêu cô ta, lúc chia tay còn khóc lóc thảm thiết gần công ty...]

[Phải làm sao? Vợ của mình sắp bị cư/ớp mất rồi.]

[Có nên tỏ tình với vợ không?]

Tim tôi đ/ập thình thịch như nai con húc vào lồng ng/ực.

Nếu anh thật sự thổ lộ, tôi nên làm gì?

Sau đó tiếng lòng của anh ấy bắt đầu trở nên u sầu và chua chát.

[Thôi đừng...]

[Vợ là trai thẳng, biết tôi thích chắc sẽ sợ bỏ chạy.]

[Sẽ tránh mặt tôi như tránh tà, biến mất khỏi cuộc đời tôi.]

[Tôi không dám đ/á/nh cược.]

[Nếu không vì vợ cần mấy chục triệu, lại giả vờ mắc chứng mất ngủ, vợ đâu đồng ý ngủ cùng.]

[Hết tháng này, vợ sẽ không còn nằm bên tôi thế này nữa.]

[Tôi chỉ có thể làm sếp, làm bạn mà ở bên cạnh...]

Ngón tay tôi co quắp, lòng dậy sóng.

Hóa ra anh giả vờ mắc chứng mất ngủ.

Nhưng việc anh cho tôi trăm triệu là thật.

Tôi chẳng bận tâm nữa.

Giờ mới biết, anh không dám tỏ tình vì sợ tôi biến mất.

Nhưng làm sao anh biết được, tôi đã thấu lòng anh.

Dù vậy, tôi vĩnh viễn không thể đáp lại tình cảm ấy.

Một tuần sau.

Kể từ buổi gặp ở quán cà phê, Lâm Lâm thường nhắn tin, đợi tôi trước công ty.

Cô ấy nói đã dò hỏi, tôi không có người yêu, muốn theo đuổi tôi.

Đồng nghiệp trêu đùa vận đào hoa của tôi nở rộ.

Tôi cười lắc đầu, nhưng chẳng ai tin.

Những ngày này, mặt Thương Xích càng lúc càng lạnh.

Nhiều người xì xào đoán xem sếp có chuyện gì.

Chỉ tôi hiểu lý do.

Mỗi đêm, tôi nghe thấy tiếng lòng anh.

Những lời than thở đi/ên cuồ/ng:

"Vợ bị cư/ớp mất rồi", "Vợ không thèm mình nữa"...

Tôi bất lực, cố tránh tiếp xúc nhưng lần nào cũng thất bại.

Bởi ban ngày lạnh lùng là thế, đêm đến Thương Xích lại biến thành "kẻ dính người", ôm ch/ặt tôi như bạch tuộc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm