Nhà cửa.
Mặt bằng.
Từng tập hồ sơ được trải đầy trên bàn.
Anh không quay đầu lại.
Chỉ nói với tôi:
"Trên bàn có canh tôi hầm cho em."
"Rửa tay rồi ăn cơm trước."
"Viện phí của bà và học phí của em, tôi đã đóng rồi."
"Tiền tiêu vặt cũng chuyển vào thẻ cho em."
"Tuần sau em thi cuối kỳ."
"Dạo này tập trung học hành một chút."
"Tôi đã tổng hợp trọng điểm rồi."
"Để trên bàn học của em."
Canh vẫn là hương vị quen thuộc của Hạ C/âm.
Tôi uống hết sạch.
Mà vẫn không nỡ đặt bát xuống.
Trong túi tôi.
Là tờ giấy chẩn đoán bác sĩ vừa đưa hôm nay.
"Vẫn có thể phẫu thuật."
"Nhưng chi phí rất đắt."
Nếu là bình thường, tôi hoàn toàn có thể mở miệng nói với Hạ C/âm.
Đối với tôi, anh chưa từng keo kiệt.
Lần gặp lại Đàm Tắc ấy.
Là tôi chủ động hẹn hắn.
Ngay trước mặt tôi.
Hắn chuyển cho Hạ C/âm một khoản tiền rất lớn.
Tôi nhìn Hạ C/âm nhận được tiền.
Nhận được tin nhắn báo số dư.
Lúc ấy mới mở miệng với Đàm Tắc.
"Tôi cần một khoản tiền."
"Đàm Tắc."
"Một triệu tệ."
"Tối nay tôi sẽ rời đi."
Đó là tiền phẫu thuật và tiền bồi dưỡng cho bà nội.
Ánh mắt châm chọc trong mắt Đàm Tắc càng đậm hơn.
Hắn không chút do dự chuyển tiền cho tôi.
"Nhưng cậu phải giúp tôi làm một việc."
"Tr/ộm toàn bộ tiền mặt của Hạ C/âm."
"Rồi để lại một tờ giấy."
Thế là tôi lấy đi số tiền mặt cuối cùng của Hạ C/âm.
Năm mươi hai tệ.
Mang theo bên người suốt hơn ba năm.
Một xu cũng không dám tiêu.
Đó là thứ duy nhất thuộc về Hạ C/âm mà tôi có.
Tôi phải mang nó theo bên mình ngày đêm.
Đàm Tắc đưa tôi đi rất xa.
Ngay cả chiếc điện thoại Hạ C/âm m/ua cho tôi.
Cùng toàn bộ ảnh chụp của chúng tôi trong điện thoại.
Hắn cũng không để tôi mang theo.
Một triệu tệ còn chưa dùng hết.
Bà nội đã qu/a đ/ời.
Tôi tiết kiệm tiền.
Đi làm thêm.
Việc gì làm được đều làm.
Chỉ để dành đủ tiền.
Trả lại cho Đàm Tắc.
Coi như tự lừa dối chính mình.
Rằng tôi đã dùng Hạ C/âm để đổi lấy một triệu tệ.
Đó là toàn bộ sự thật.
21
Tôi biết qu/an h/ệ giữa Đàm Tắc và Hạ C/âm.
Bạn bè lớn lên cùng nhau từ nhỏ.
Giữa tôi và Đàm Tắc.
Ai quan trọng hơn.
Tôi không dám cược.
Tôi kéo lấy ống quần Hạ C/âm.
"Những gì em nói đều là thật."
"Hạ C/âm, em xin lỗi."
"Em không muốn rời xa anh."
"Nhưng em cũng không muốn anh mất hết tất cả."
"Hạ C/âm..."
"Em không muốn xa anh."
Dù là trước đây.
Hay là bây giờ.
Tôi đều không muốn rời xa Hạ C/âm.
Ống quần anh đã bị nước mắt tôi làm ướt đẫm.
Tôi nắm ch/ặt tay anh.
Không dám buông ra.
Nước mắt của tôi trước mặt Hạ C/âm luôn có tác dụng.
Lần nào cũng khiến anh mềm lòng nhượng bộ.
Nhưng Hạ C/âm chưa từng khóc.
Tôi chưa từng biết.
Nước mắt của anh.
Lại khiến tim tôi tan nát đến vậy.
"Hạ C/âm. Sau này em sẽ không lén bỏ đi nữa."
"Chuyện gì em cũng nói cho anh biết."
"Em sắp dành đủ tiền rồi."
"Anh còn n/ợ Đàm Tắc không?"
"Sau này em trả giúp anh."
Xin anh đừng bỏ em.
Em sẽ không trốn tránh nữa.
Em sẽ trưởng thành.
Sẽ chăm sóc anh.
Sẽ cố gắng trở thành một người yêu xứng đôi với anh.
Hạ C/âm.
Em không thể không có anh.
Em chỉ còn lại mình anh thôi.
Dưới lầu vang lên tiếng Đàm Tắc gọi tên Hạ C/âm.
Mang theo sự gào thét đi/ên cuồ/ng.
Bầu trời dần hửng sáng.
Bàn tay Hạ C/âm cũng dần có hơi ấm trở lại.
Anh nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt tôi.
Từng chút một.
"Tôi ra ngoài một lát. Em cũng..."
Hạ C/âm nhìn tôi.
"Về phòng."
"Ngủ."
"Không được đi đâu cả."
---