Nước mắt không biết từ lúc nào đã trượt xuống hai bên má.

Tôi không nói nên lời, chỉ khẽ gật đầu.

Cuối cùng vẫn là giẫm lại con đường cũ.

Tôi bị Giang Niên đưa về biệt thự.

Để ngăn tôi bỏ trốn, hắn khóa ch/ặt cổng lớn.

“Cậu không cần lo.”

“Bên phía đứa bé, tôi sẽ cử người tới chăm sóc.”

“Cậu chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được.”

Tôi không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể mặc cho hắn sắp đặt.

Cuộc sống dường như thật sự quay về như trước.

Giang Niên gần như tối nào cũng tới gặp tôi.

Giống như hắn muốn bù lại bốn năm tôi rời đi.

Hắn luôn cố chấp để lại đủ loại dấu vết trên người tôi.

Hắn hết lần này đến lần khác c.ắ.n vào tuyến thể của tôi.

Cho đến khi tôi r/un r/ẩy đẩy hắn ra.

“Đủ rồi.”

Phía sau cổ tôi đ/au đến tê dại.

Pheromone của hắn thực sự quá bá đạo.

Mùi bạc hà ăn sâu vào tận xươ/ng tủy khiến tôi đến cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Hắn muốn đ.á.n.h dấu tôi.

Một Alpha.

Chuyện này thật sự quá hoang đường.

“Chưa đủ.”

Giọng Giang Niên trầm khàn, mang theo vẻ lười biếng sau khi thỏa mãn.

Hắn vuốt ve tuyến thể vừa đỏ vừa sưng sau gáy tôi, mang đến cảm giác tê dại vừa đ/au vừa rùng mình.

“Tôi muốn tất cả mọi người đều biết, cậu là của tôi.”

Hắn có lẽ thật sự đi/ên rồi.

Giống như h/ận không thể x/é ra nuốt sống tôi.

Những ngày bị nh/ốt ở đây, ngày nào tôi cũng sống trong kinh h/ồn bạt vía.

Tôi lo lắng cho tình trạng của Kỳ Kỳ.

Nhưng mỗi lần hỏi hắn, hắn đều tỏ ra rất mất kiên nhẫn.

“Con bé rất ổn, cậu không cần lo lắng mấy chuyện này.”

Trong lòng tôi ngày càng lo lắng.

Cho đến ngày đó.

Tôi nghe thấy đám người hầu trong biệt thự thì thầm với nhau.

“Ôi, đứa bé đó cũng thật đáng thương, ngày nào cũng khóc đòi tìm ba, mà Giang tổng lại cứ không chịu nhượng bộ, chắc ông ấy rất gh/ét nó.”

“Dù sao cũng không phải con của ông ấy.”

Nghe xong những lời đó, cả đêm tôi không chợp mắt.

Dạo gần đây Giang Niên rất bận, đã mấy ngày không tới nữa.

Mấy ngày gần đây, tim tôi vẫn luôn đ/ập thình thịch không yên.

Trực giác nói với tôi rằng tình trạng của Kỳ Kỳ rất không tốt.

Tôi không thể tiếp tục như vậy nữa.

Tôi phải tìm cơ hội ra ngoài, phải đi xem Kỳ Kỳ.

Bởi vì dạo này tôi vẫn luôn rất nghe lời, nên Giang Niên đã thả lỏng cảnh giác với tôi.

Nhân lúc trong sân không có ai, tôi ôm tâm lý được ăn cả ngã về không, trèo tường từ góc sân trốn ra ngoài.

Bất kể Giang Niên sẽ đối xử với tôi thế nào, tôi cũng phải đi xem Kỳ Kỳ.

Con bé mới ba tuổi.

Tôi chưa từng rời xa nó lâu như vậy bao giờ.

Chạy một mạch tới b/ệnh viện, tôi đã thở không ra hơi.

Không kịp nghĩ nhiều, tôi lao thẳng về phía phòng b/ệnh của Kỳ Kỳ.

Đến cửa, nhìn rõ tình hình bên trong, tôi nghẹn cả hô hấp.

Kỳ Kỳ khóc đến mức nấc không ra hơi.

Vệ sĩ Giang Niên cử tới đứng bên cạnh dỗ thế nào cũng không dỗ được.

Không kịp nghĩ nhiều, tôi đẩy mạnh cửa, lao vào ôm ch/ặt con bé, giọng nói nghẹn ngào.

“Kỳ Kỳ, ba tới rồi.”

“Xin lỗi, ba tới muộn rồi.”

Vệ sĩ nhíu mày nhìn tôi, muốn tiến lên kéo tôi ra.

Không biết lấy đâu ra sức lực, tôi đột ngột hất mạnh tay hắn ra, hung hăng trừng hắn.

“Cút.”

Kỳ Kỳ vùi trong lòng tôi, nức nở khe khẽ, rất nhanh đã dần dần yên tĩnh lại.

Tôi không lo được những chuyện khác, chỉ một mực ôm con bé mà dỗ dành.

Mặc cho vệ sĩ đi ra ngoài gọi điện thông báo cho Giang Niên.

Sắc mặt vệ sĩ không được tốt lắm.

Sau khi gọi điện xong, hắn khuyên tôi.

“Cậu không nên tự ý chạy ra ngoài như vậy.”

“Giang tổng sẽ nổi gi/ận đấy.”

Tôi không để ý đến hắn, chỉ ôm ch/ặt Kỳ Kỳ.

Rất nhanh, Kỳ Kỳ đã ngủ trong lòng tôi.

“Phẫu thuật... khi nào sẽ làm?”

Tôi khàn giọng hỏi vệ sĩ.

Hắn im lặng một lúc rồi mới đáp.

“Chuyện này... phải nghe theo Giang tổng.”

“Chỉ cần cậu nghe lời ông ấy, ca phẫu thuật sẽ sớm được sắp xếp.”

Tôi gật đầu, hít sâu một hơi, nhìn khuôn mặt trắng bệch của Kỳ Kỳ, chỉ cảm thấy vô cùng bất lực.

Ngoan ngoãn nghe lời vệ sĩ.

Tôi ngồi ở hành lang b/ệnh viện chờ Giang Niên tới.

Lúc nãy còn chưa cảm thấy rõ, bây giờ vừa thả lỏng ra, tôi chỉ thấy đầu óc choáng váng.

Rõ ràng còn chưa đến kỳ nh.ạy cả.m.

Nhưng không hiểu vì sao, toàn thân tôi đều không còn chút sức lực nào.

Vì vậy khi Giang Niên hùng hổ xông tới, kéo tôi dậy và chất vấn tôi, tôi cũng không phản kháng.

“Dư Hành, tôi có từng nói với cậu chưa, không được tự tiện bỏ chạy nữa.”

“Vì sao cậu mãi vẫn không học được cách nghe lời vậy?”

Tôi còn chưa đủ nghe lời sao?

Rõ ràng tôi đã rất nghe lời rồi.

Tôi giống như một con rối, mặc cho hắn thao túng.

Như vậy mà vẫn chưa đủ sao?

Nếu tiếp tục như thế, hắn sẽ không c/ứu Kỳ Kỳ đâu.

Tôi phải làm sao đây?

Đầu óc choáng váng mơ màng, cuối cùng tôi không chống đỡ nổi nữa, ngã gục vào lòng hắn.

“Này, cậu sao vậy?”

Giang Niên luống cuống đỡ lấy tôi.

Thấy tôi thở dốc dữ dội, hắn giơ tay sờ lên trán tôi.

“Cậu đang sốt.”

Tôi không nghe rõ hắn đang nói gì.

Chỉ cần nghĩ đến khuôn mặt nhỏ tái nhợt của Kỳ Kỳ, tim tôi đã đ/au đến quặn lại.

Không kịp nghĩ thêm, tôi nắm lấy tay hắn, giọng nói đ/ứt quãng.

“C/ứu con bé đi.”

“Con bé... không phải của người khác.”

“Là con của anh.”

“Dư Hành.”

Giang Niên siết ngược lại tay tôi, mạnh đến đ/áng s/ợ.

“Cậu đang nói cái gì vậy?”

“Kỳ Kỳ là... con gái của anh.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
5 Ôn Cố Chương 13
10 Trò Chơi Lừa Dối Chương 15
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7