Đau nhức đến mức khó chịu.
Tôi giơ tay day day thái dương, quay đầu lại thì chợt phát hiện —
Trên tủ đầu giường đặt một tấm thẻ ngân hàng.
Tôi cầm nó lên, trầm mặc một lát, cuối cùng vẫn lấy điện thoại, bấm vào dãy số đã khắc sâu trong trí nhớ.
Chuông mới reo hai tiếng thì đã được bắt máy.
Khi mở miệng, giọng tôi vẫn còn khàn:
“Thẻ ngân hàng này là sao?”
Đầu dây bên kia, dường như cậu ta cười lạnh một tiếng:
“Tôi không có thói quen ngủ không công với người khác.”
Một câu trả lời đúng như dự đoán.
Tôi ngả người ra sau, mặc cho sau đầu đ/ập nhẹ vào tường.
Vuốt ve tấm thẻ trong tay, dùng giọng điệu hơi lười nhác nói:
“Vậy thì tôi xin nhận.”
Lời vừa dứt.
Bên tai truyền đến giọng nói cố kìm nén tức gi/ận của cậu ta:
“Cậu đúng là…”
Nói được nửa câu thì bị thay thế bằng tiếng tút tút cúp máy.
Tôi cúi mắt, nhìn cuộc gọi bị ngắt, vẻ mặt khó hiểu.
Cậu ta tức cái gì chứ?
Ánh mắt lại rơi xuống tấm thẻ trong tay, suy nghĩ của tôi dần trôi xa.
Bởi vì chuyện ngủ một đêm rồi ném lại một tấm thẻ ngân hàng —
Trước đây tôi cũng từng làm rồi.
Đó là sau khi tốt nghiệp cấp ba.
Tôi làm theo ý nguyện của bố mẹ, nộp đơn vào một trường đại học ở nước ngoài.
Còn với thành tích của Ninh Thời Hành, chắc chắn sẽ vào một trường top đầu trong nước.
Từ đó trời Nam đất Bắc, núi cao sông dài.
Mối qu/an h/ệ méo mó này cũng tự nhiên đi đến hồi kết.
Khi ấy, không biết là xuất phát từ tâm lý gì.
Có lẽ là cảm thấy mình vẫn còn thiệt.
Cũng có lẽ là muốn kéo người đó xuống tận đáy một lần cho xong.
Trong buổi họp lớp sau kỳ thi đại học.
Tôi “nhặt x/á/c” Ninh Thời Hành đang s/ay rư/ợu.
Những chuyện sau đó diễn ra một cách thuận lý thành chương.
Sau khi tỉnh lại, tôi tiện tay ném lại một tấm thẻ ngân hàng, rồi chặn toàn bộ phương thức liên lạc với cậu ta.
Rồi quay người, lên chuyến bay ra nước ngoài.
Chuyện đó tôi làm rất sạch sẽ, cậu ta không biết là tôi.
Nếu không, chắc tôi đã bị l/ột da từ lâu rồi.
Nhưng bây giờ, nhìn tấm thẻ ngân hàng trong tay.
Tôi vẫn có cảm giác như boomerang bay một vòng rồi đ/ập thẳng vào giữa trán mình.
Ding Dong——
Chuông báo tin nhắn kéo tôi trở về thực tại.
Tôi liếc nhìn.
Là tin nhắn báo đã trả hết n/ợ.
6
Tôi lập tức gọi lại cho Ninh Thời Hành:
“Cậu trả n/ợ giúp tôi rồi à?”
Nhận được câu trả lời khẳng định, trong lòng tôi mơ hồ dâng lên dự cảm chẳng lành:
“Tại sao?”
Giọng trầm thấp của cậu ta vang lên bên tai:
“Bây giờ, tôi là chủ n/ợ duy nhất của cậu.”
“Trì Du Lạc, sau này cậu chỉ cần trả n/ợ cho một mình tôi.”
Được thôi.
Cậu ta là chủ n/ợ.
Nhưng khi cậu ta lấy lý do sợ tôi quỵt n/ợ, cưỡng ép đưa tôi về nhà mình —
Tôi vẫn không nhịn được mà phản đối.
“Tiền thuê nhà của tôi còn chưa hết hạn đâu, chấm dứt sớm phải bồi thường tiền vi phạm hợp đồng đó.”
Mặc dù chỗ tôi thuê kia, thật ra cũng không thể gọi là nhà.
Chỉ là một góc chưa tới năm mét vuông được ngăn ra ở cầu thang.
Trên mạng hay gọi là — phòng qu/an t/ài.
Nhưng được cái vị trí tốt, ra ngoài là tới ga tàu điện ngầm.
Ở cái thành phố S tấc đất tấc vàng này, mỗi tháng cũng phải tám trăm tệ đấy.
Nghe vậy, không biết Ninh Thời Hành nghĩ tới điều gì, sắc mặt lập tức trở nên rất khó coi:
“Chỗ đó tôi đã giúp cậu trả phòng rồi, cũng tính vào n/ợ của cậu.”
Tôi siết ch/ặt nắm tay.
Thật muốn đ/ấm cậu ta.
Tôi liếc nhìn xung quanh.
Rồi lại buông tay ra.
Không nhịn được mà cảm thán —
Ninh Thời Hành, đúng là phát đạt thật rồi.