Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1833: Long phượng hiện lên điềm lành (2)

05/03/2025 13:55

Thiên địa thoáng bị chấn động, phong vân tan ra. Trong một chớp mắt này, toàn bộ bầu trời đều biến hóa. Từng khí tức thuộc về Bất Tử Quyển, vào giờ phút này cuối cùng lại không ngừng khuếch tán ra, khiến cho vô số con dân sau khi cảm nhận được, hơi thở đều trở nên dồn dập, lại có thể không tự chủ được quỳ lạy xuống.

- Em gái ngươi... Không cần khoa trương đến mức như vậy chứ...

Bạch Tiểu Thuần ngẩn ra. Vào giờ phút này, chẳng biết tại sao trong lòng của hắn lại có một chút đố kị.

- Ngươi vừa mới sinh ra, lại có khí thế thiên địa. Ta, phụ thân ngươi còn không có... Nhất là khí tức Bất Tử Quyển này, cuối cùng lại trực tiếp vượt qua da bất tử? Tiến vào bất tử kim cương?

Bạch Tiểu Thuần đang nghĩ tới đây, nữ nhi được hắn ôm ở trong lòng, hình như cũng bị cảnh tượng như vậy làm cho chấn động, dường như không cam lòng, không ngờ khóc lớn lên. Chỉ có điều tiếng khóc của nàng không giống với trước đây, hình như có đầy đủ lực xuyên qua linh h/ồn nào đó, giống như đại biểu trường sinh, lại có thể dẫn động nỗi lòng vô số người biến hóa, khiến cho thiên địa hỗn lo/ạn này, lại trong một chớp mắt này bị mạnh mẽ áp chế xuống.

Rất khoa trương là ở trên trời cao này, ở bên cạnh khí huyết giống như cầu vồng, lúc này chậm rãi xuất hiện một ảo ảnh ngọn đèn Trường Sinh Đăng, cùng khí huyết cầu vồng này, chiếu rọi lẫn nhau!

Cảnh tượng như vậy, khiến cho tròng mắt Bạch Tiểu Thuần cũng muốn rơi ra ngoài. Hắn cũng thiếu chút nữa cầm nữ nhi trong tay ném xuống trên mặt đất. Nếu như nói trước đó hài tử của Chu Tử Mạch phát ra khí tức, khiến cho Bạch Tiểu Thuần có chút gh/en tỵ, như vậy trường sinh ý của nữ nhi lúc này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần hít thở cũng có phần ngừng lại.

- Trường Sinh Quyển!

Trong đầu Bạch Tiểu Thuần chấn động. Hắn phát hiện khí tức của Trường Sinh Quyển nữ nhi là bẩm sinh tới sau. Trong lòng đã cảm giác không có cách nào hình dung.

- Ở nơi này là hài đồng sao? Đây là hai yêu nghiệt mà.

Trong tiếng thì thào của Bạch Tiểu Thuần, đám người Đại Thiên Sư trong Khôi Hoàng Thành đều trợn mắt há hốc mồm. Một lát sau mỗi một người mở miệng hít sâu một hơi. Nhưng rất nhanh, mỗi một người lại vô cùng phấn chấn!

- Con trai con gái của bệ hạ có khí thế như vậy, Khôi Hoàng Triều ta tất nhiên sẽ vĩnh hằng!

Trong tiếng hoan hô vang vọng, Bạch Tiểu Thuần cũng hít một hơi thật sâu. Hắn cúi đầu nhìn nữ nhi một chút, lại nhìn gian phòng Chu Tử Mạch một chút, trên mặt hắn cũng lộ ra vẻ tươi cười.

- Cũng được. Hai tiểu gia hỏa kia lợi hại thì lợi hại. Tốt nhất có thể vượt qua ta. Như vậy sau này ta có thể làm thái thượng hoàng, sống phóng túng rất tốt.

Bạch Tiểu Thuần nghĩ như vậy, lại lập tức vui vẻ, đi nhanh vài bước tới, trực tiếp đến gần cung điện của Chu Tử Mạch. Lúc này cửa lớn của cung điện mở ra. Bà đỡ ôm hài tử đi ra. Không đợi nàng mở miệng, Bạch Tiểu Thuần đã đưa một tay ra nhận lấy.

- Chúc mừng bệ hạ, có được long tử!

- Thưởng, tất cả đều thưởng!

Bạch Tiểu Thuần cười ha hả, một tay ôm nữ nhi, một tay ôm con trai, toàn thân cao hứng bừng bừng khoa chân múa tay. Cũng may hắn chưa tiến vào trong cung, đi thăm Chu Tử Mạch lúc này cũng giống như Tống Quân Uyển, mặc dù đều suy yếu, nhưng lại rất có tinh thần.

Chỉ là nữ nhi của Bạch Tiểu Thuần, ở trong ngựk của hắn lúc này không khóc ngược lại còn cười. Nhưng con trai bị Bạch Tiểu Thuần ôm một cái, lại có thể càng khóc dữ dội hơn. Bạch Tiểu Thuần dỗ thế nào cũng vô dụng. Cho dù cũng giơ lên cao, nhưng hài đồng này vẫn khóc. Chu Tử Mạch nhìn thấy liền đ/au lòng, vội vàng muốn tới ôm đi. Nhưng Bạch Tiểu Thuần cũng không cho.

- Khóc lại khóc đi. Có gì chứ. Không khóc ta thích, khóc ta cũng thích. Điều này nói rõ giống ta. Nhát gan không có việc gì!

Bạch Tiểu Thuần cười ha ha một tiếng, trấn an Chu Tử Mạch. Sau đó, ở trong sự bất đắc dĩ của Chu Tử Mạch, Bạch Tiểu Thuần ôm hai đứa trẻ, hài lòng lao ra khỏi hoàng cung, đến trước mặt đám người Lý Thanh Hậu, Đại Thiên Sư.

- Lý thúc, Đại Thiên Sư, các ngươi nhìn này. Đây là hài tử của ta!

Bạch Tiểu Thuần phấn chấn, đồng thời cũng tràn ngập sự khoe khoang. Hắn ôm hai hài tử, ở trước mặt đám người Lý Thanh Hậu không ngừng khoe khoang.

- Đại sư huynh, sư huynh tới nhìn đi.

- Hứa Bảo Tài, Thần Toán Tử, như thế nào, đây là giống của Bạch Tiểu Thuần ta!

Tất cả mọi người cười ha ha. Cự Q/uỷ Vương càng kích động hơn, tiến lên giả vờ giả vịt nhìn nữ nhi của Bạch Tiểu Thuần một chút. Nhưng trọng điểm đều đặt ở trên ngoại tôn của hắn, h/ận không thể từ trong tay Bạch Tiểu Thuần đoạt lấy, ôm vào lòng mình.

- Tiểu Thuần, tên của hai hài tử này, ngươi đã nghĩ xong chưa?

Lý Thanh Hậu cười nhìn tất cả những điều này, trong lòng cảm hoài. Đối với hắn mà nói, hắn đã sớm xem Bạch Tiểu Thuần là con của mình. Hiện tại Bạch Tiểu Thuần sinh ra con nối dõi, đó chính là tôn nữ cùng tôn tử của hắn.

- Tên?

Bạch Tiểu Thuần cúi đầu nhìn nữ nhân trong lòng một chút, trong mắt lộ ra vẻ đắc ý.

- Ta đã sớm nghĩ xong. Nào nào nào, các ngươi cũng giúp ta xem một chút, ta đặt tên này như thế nào.

Trên thực tế Lý Thanh Hậu hỏi xong những lời này, chính hắn lại hối h/ận. Ở nơi đây nếu nói hiểu rõ ràng đối với Bạch Tiểu Thuần, trừ hắn ra không còn có thể là ai khác? Hắn cũng bởi vì thật sự cao hứng, mới quên mất tính tình của Bạch Tiểu Thuần. Lúc này vừa nhìn Bạch Tiểu Thuần hăng hái bừng bừng, Lý Thanh Hậu lại đột nhiên có một cảm giác bất an.

Trên thực tế, ở đây không chỉ là hắn bất an, Đại Thiên Sư cũng hít vào một hơi. Linh Khê lão tổ cũng có chút há hốc mồm. Càng không cần phải nói tới đám người Trương Đại Bàn, Hứa Bảo Tài cùng với Thần Toán Tử.

Mỗi người bọn họ đều lộ ra thần sắc cổ quái. Thật ra bọn họ dùng đầu ngón chân suy nghĩ, cũng có thể nghĩ ra được, Bạch Tiểu Thuần đặt tên... Nhất định là không hợp với lẽ thường.

Phương diện này khẩn trương nhất, chính là Cự Q/uỷ Vương. Hắn cũng không muốn ngoại tôn của mình sau này mang theo một cái tên khó nghe suốt đời. Lúc này hắn vội vàng mở miệng.

- Ta cũng nghĩ được. Để ta nói trước...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
6 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0