Ba tôi rũ rượi tựa lưng ra sau, gương mặt vốn đã phong trần nay lại càng thêm vài phần thương tang, già cỗi, "Nếu là ở thời cổ đại, nhà họ Trần chúng ta từ dân lành chắc đã biến thành nô bộc đời đời kiếp kiếp rồi. Ba thật đáng c.h.ế.t mà!"

"Ba ơi, hay là mình tìm đường vượt biên sang Mỹ đi?"

Cô thư ký ngạc nhiên liếc nhìn tôi một cái, dường như không thể tin nổi là trước mặt "chủ n/ợ", cha con tôi lại dám ngang nhiên thảo luận vấn đề bỏ trốn một cách không biết ngượng mồm như vậy.

"Hừ!" Lục Diệc Chu - người đang bó bột một bên tay, khẽ cười lạnh, biểu cảm tràn đầy sự kh/inh miệt, "Muốn sang Mỹ thì phải có chứng minh tài khoản tiết kiệm ít nhất 50 ngàn tệ. Hai người có không?"

"RẦM" một tiếng. Tôi phẫn nộ đ/ập bàn đứng phắt dậy: "Anh bớt coi thường người khác đi! Thời buổi này làm gì có ai mà trong túi không nổi 50 ngàn!"

4.

"Ký thì ký! Tôi nói cho anh biết! Không phát lương cũng được, nhưng anh phải bao ăn bao ở!"

Cứ như vậy, tôi và ba chính thức trở thành thành viên trong Đội An ninh của nhà họ Lục.

Phải, nhà họ Lục có hẳn một Đội An ninh chuyên nghiệp. Căn biệt thự rộng lớn đến mức khoa trương này luôn có người tuần tra hộ vệ 24/24; ngoài ra còn có một Đội vệ sĩ thân cận riêng biệt.

Vì là lính mới, lại bắt đầu từ cấp cơ sở, cha con tôi chỉ được xếp vào đội tuần tra vòng ngoài.

"Đây là phòng nghỉ của hai người. Tiểu Mãn, phòng của cô ở đây, còn phòng của ba cô ngay sát vách."

"Hai người cứ nghỉ ngơi đi, lát nữa tới giờ cơm tôi sẽ cử người đến dẫn các vị đi." Chị Lý – trợ lý của quản gia, trước khi rời đi còn ân cần khép cửa lại cho tôi.

Tôi lập tức gieo mình xuống chiếc giường mềm mại và đầy đàn hồi, sung sướng lăn lộn vài vòng, "Ba ơi! Phòng của họ có cả nhà vệ sinh riêng này! Sau này mùa Đông đi vệ sinh không sợ bị đông cứng m.ô.n.g nữa rồi!"

Ba tôi thì lại đang hân hoan sờ soạng chiếc tivi treo tường, mắt sáng quắc như sắp chảy nước miếng tới nơi: "Màn hình này to thật đấy, chắc cũng phải mấy ngàn tệ chứ chẳng chơi! Ôi trời ơi, cha con mình đúng là chuột sa hũ nếp rồi!"

Bất chợt, tôi nhớ lại cảnh tượng hôm qua khi hai cha con về quê dọn hành lý. Lúc đó, chúng tôi còn quỳ giữa sân ôm đầu khóc rống t.h.ả.m thiết.

Trước lúc đi, ba tôi còn nén đ/au đem Đại Bạch tặng lại cho bà Lưu nhà bên cạnh. Cái dáng vẻ trịnh trọng đó chẳng khác gì đang ủy thác đứa con thơ dại cho người khác nuôi nấng.

Đại Bạch là chú lợn b/éo mà ba tôi nuôi. Vốn dĩ dự định nuôi lớn để cải thiện bữa ăn, ai ngờ nuôi lâu ngày ba tôi lại nảy sinh tình cảm sâu đậm với nó. Nỗi buồn đ/au được ủ kín suốt cả ngày hôm qua, vậy mà ngay khoảnh khắc bước chân vào trang viên nhà họ Lục, nó đã bị đ.á.n.h cho tan tác, chẳng còn sót lại chút dấu vết nào.

Đến giờ cơm tối, sự bi thống vì phải "b/án thân trả n/ợ" hoàn toàn tan biến, trong lòng chúng tôi chỉ còn lại niềm cuồ/ng nhiệt tột độ. Ai mà ngờ được, cơm nước của Đội An ninh lại là tiệc buffet, thích lấy gì thì lấy, muốn ăn bao nhiêu thì ăn.

Tôi nhẩm đếm sơ sơ, có tới 20 món mặn, 10 món chay và 3 loại canh.

Nhìn bàn thức ăn phong phú đến mức xa hoa ấy, cha con tôi hạnh phúc đến mức muốn choáng váng cả mặt mày.

5.

Ăn ngon uống sướng cả ngày, cuối cùng cũng đến lúc "khai đ/ao" làm việc.

Hôm nay, quản gia đưa tôi đến trước mặt Lục Diệc Chu, nói rằng sau này khi anh ta ở nhà, tôi sẽ làm việc trong Đội An ninh, còn hễ anh ta ra ngoài, tôi phải theo sát bảo vệ.

Đây chẳng phải là vệ sĩ thân cận sao?

Tôi thăng chức rồi!

Lục Diệc Chu ngồi trên sofa, đôi mắt phượng hơi xếch mang theo vài phần dò xét và hoài nghi: "Trần Tiểu Mãn, cô thực sự biết võ công?"

Tôi liếc nhìn cái bàn làm việc cũ kỹ vàng khè của anh ta. Bằng gỗ, chắc là không đáng tiền đâu nhỉ?

"Rắc!" Cạnh bàn gỗ bị tôi dùng tay không ch/ặt phăng một góc, vết c/ắt bằng phẳng nhẵn nhụi, thoạt nhìn cứ như dùng d.a.o sắc c.h.é.m qua vậy.

Lục Diệc Chu nhắm nghiền mắt, hàng lông mi dài dày khẽ r/un r/ẩy. Tôi còn thấy cơ mặt anh ta như đang co gi/ật, huyệt thái dương cũng nhảy lên thình thịch.

Hắc hắc, bị võ công của ta làm cho chấn kinh rồi chứ gì?!

Ba tôi nói sai rồi, tôi không phải thiên tài võ học trăm năm có một. Tôi là nghìn năm có một!

Lục Diệc Chu mở mắt từ lúc nào không hay, trong ánh mắt là ngọn lửa gi/ận dữ bùng ch/áy dữ dội. Anh ta gi/ật giật khóe miệng, nghiến răng nghiến lợi thốt ra từng chữ: "Đây là gỗ sưa Huỳnh Đàn đời Thanh, tôi đã đấu giá mất 8 triệu tệ mới mang về được đấy."

"Số n/ợ của cô, cộng thêm 8 triệu nữa."

6.

Tài xế lái xe đưa chúng tôi vòng vèo vào trong núi.

Tôi thu vai ngồi nép vào một góc xe, chỉ h/ận không thể cách xa Lục Diệc Chu mười vạn tám nghìn dặm.

Lục Diệc Chu lười biếng tựa vào ghế, dùng dư quang liếc tôi một cái: "Tôi có hẹn thi đấu leo núi với người ta, nhưng vì cô mà tay tôi bị thương, nên cô phải thi thay tôi."

"Người thua cuộc phải bồi thường cho đối phương một chiếc Ferrari đời mới nhất. Nếu cô thua, số tiền này, cô tự mình gánh vác."

Tôi r/un r/ẩy giơ tay: "Leo... leo núi là cái gì?"

Vạn vạn không ngờ tới, leo núi thực chất là bò lên vách đ/á. Chỉ có thế thôi á?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia và tôi

Chương 16.2
Tôi là thiếu gia giả trong một câu chuyện thiếu gia thật giả. Trong nguyên tác, sau khi thiếu gia thật trở về, tôi điên cuồng tìm đường chết để tranh giành sự yêu thương. Thậm chí không tiếc lấy thân mình làm mồi, dùng pheromone dụ dỗ Giang Cảnh Xuyên phát tình, mất kiểm soát trước đám đông. Cuối cùng, tôi bị ba đuổi ra khỏi nhà, rơi vào chốn phong trần, chết thảm ngoài đường trong một đêm đông. Sau khi thức tỉnh, để giữ lấy vinh hoa phú quý của mình, tôi ngoan ngoãn nghe lời thiếu gia thật, hết lòng lấy lòng hắn. Không ngờ, ánh mắt thiếu gia thật nhìn tôi lại ngày càng nóng bỏng. Hắn lén lấy đồ lót của tôi, còn lộ ra răng nanh khi nhìn tuyến thể của tôi. Giang Cảnh Xuyên khẽ cười, ấn tay lên bụng dưới của tôi: “Anh à… sinh cho em một đứa con đi, như vậy sẽ không ai đuổi anh đi nữa.”
333
2 Xe Buýt Số 0 Chương 15
9 Ôm trăng Chương 19
12 Thuần dưỡng Alpha Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tại hôn lễ, mẹ tôi nói tôi không phải con ruột của bà ấy.

Chương 7
Vào ngày cưới, bố mẹ tôi lên sân khấu phát biểu. Những bản nhạc sâu lắng vang lên, thế nhưng câu đầu tiên họ nói lại là: "Thực ra... Nhã Kỳ không phải con ruột của chúng tôi." Họ nhìn tôi nói tiếp: "Giờ con đã kết hôn, cũng coi như có mái ấm riêng. Còn ơn dưỡng dục, chúng tôi không mong đền đáp. Từ nay trở đi, hai bên không cần liên lạc nữa." Dứt lời, họ đặt micro xuống, quay lưng rời đi. Tôi vội vàng ổn định khách mời. Đến khi tiệc tàn, mẹ chồng ngập ngừng kéo tay tôi: "Nhã Kỳ à... Tiền thách cưới... bọn mẹ đã chuyển cho bố mẹ con từ hôm trước rồi."
Hiện đại
0