Wechat Có Quỷ

9.2

26/12/2024 16:49

Tôi r/un r/ẩy đọc nhiệm vụ ẩn của người anh:

Gi*t ch*t em trai, đồng thời nhảy khỏi sân thượng khi tia sáng đầu tiên chiếu xuống tòa nhà B lúc 12 giờ 03 phút, sẽ nhận được cơ hội sống duy nhất.

Thì ra, nhiệm vụ mà người anh nhắc đến trước khi ch*t không phải là nhiệm vụ mà Yểm thông báo.

Nhiệm vụ của anh ta, là nhiệm vụ từ lúc chào đời, bảo vệ người em trai ruột.

Có lẽ là nghe được tiếng của tôi, người em lập tức sụp đổ, đứng trên rìa sân thượng không ngừng nhận lỗi.

Bỗng dưng, phía chân trời xuất hiện vài tia sáng.

Mọi người gi/ật mình, gần như là ngẩng đầu lên cùng một lúc…

Bầu trời vốn tối đen, bây giờ lại hiện lên một luồng nắng ban mai.

Tia sáng di chuyển rất nhanh, chiếu thẳng xuống tòa nhà.

Lúc này, người em r/un r/ẩy, cuối cùng hướng lên bầu trời gọi một chữ "anh", sau đó không chút do dự nhảy xuống…

"Đừng!"

Tôi theo bản năng hô lên một tiếng, chạy đến rìa sân thượng.

Người em tung người nhảy xuống, rơi trên mặt đất.

Nhưng mà. . .

Không biết là cậu ta quá mức suy sụp, hay là khát vọng sống quá mãnh liệt, khoảnh khắc nhìn thấy tia sáng liền tung người nhảy xuống, nhưng chỗ cậu ta rơi xuống. . . Lệch một chút với cột sáng kia.

Chúng tôi nằm trên rìa sân thượng, trơ mắt nhìn cậu ta nằm trên mặt đất, chậm rãi bò về phía tia sáng. . .

Từng chút, từng chút.

Nhưng mà, cuối cùng, ngay lúc cách tia sáng chưa tới nửa mét, cánh tay cậu ta rủ xuống, không còn sự sống.

Mũi tôi chua xót.

Một giây trước khi ch*t, cậu ta có hối h/ận hay không?

Tự tay gi*t ch*t anh trai cùng một bào th/ai với mình, nhưng cuối cùng chỉ nhận lại công dã tràng. . .

Còn người anh trai kia thì sao? Nếu như anh ta có thể nhìn thấy tất cả những chuyện này, có phải cũng cảm thấy mọi chuyện thật buồn cười không?

Tôi không biết.

Có lẽ cũng không có ai biết.

Trên sân thượng chỉ còn lại ba người chúng tôi, gió thổi qua, cảm giác lạnh lẽo thấm vào người.

Tôi quay đầu nhìn, lại thấy thanh niên nhát gan kia muốn trèo xuống sân thượng.

Luồng ánh sáng bên dưới tòa nhà vẫn chưa biến mất, tôi đoán, hẳn là anh ta muốn đá/nh cuộc một lần, chiếm lấy cơ hội sống sót duy nhất này.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0