Đêm giao thừa trước bình minh

Chương 7

12/05/2023 15:13

Tôi đã từng phỏng đoán cảnh tượng sau khi mình t/ự s*t sẽ như thế nào.

Thảm nhất là th* th/ể của tôi bị th/ối r/ữa làm dậy lên mùi thối khiến hàng xóm phải khiếu nại, nhưng khi quản lý mở cửa ra lại phát hiện th* th/ể của tôi đã th/ối r/ữa đến mức không nhìn ra hình người nữa rồi.

Ngày thứ hai sau khi t/ự s*t đã được phát hiện cũng xem như là một chuyện may mắn đối với tôi.

Thậm chí bây giờ th* th/ể của tôi ngoại trừ việc trông hơi x/ấu ra thì… cũng không có gì là không thể chấp nhận nổi.

Nhưng điều tôi không ngờ tới chính là phản ứng của M/ộ Dạ Bạch.

Ban đầu mặt anh ta tràn đầy vẻ khó tin, ngơ ngẩn hồi lâu, đến lúc quản lý gọi điện thoại báo cảnh sát anh ta vẫn chưa phản ứng gì.

Sau đó vành mắt trở nên đỏ hoe, loạng choạng chạy đến quỳ phịch xuống bên bồn tắm, đưa tay run run kiểm tra mũi tôi, sau đó lại sờ vết rạ/ch vô cùng đ/áng s/ợ trên cổ tay tôi.

Mắt anh ta đỏ ngầu, lại không nói được câu nào, bộ dáng dường như rất đ/au khổ vậy.

Tôi ngồi trên bồn rửa tay bên cạnh, nghĩ: Không hổ là tổng tài, kỹ năng diễn xuất này dư sức lấy được cả ngôi Ảnh đế trong làng giải trí.

----------

Sau khi cảnh sát tới phong toả hiện trường đã phái người giúp ổn định lại cảm xúc đang bị mất kh/ống ch/ế của M/ộ Dạ Bạch.

Sau khi thu thập chứng cứ, họ khiêng th* th/ể của tôi đi.

Ở Cục Cảnh sát, cảnh sát đã gọi M/ộ Dạ Bạch và người nhà của tôi tới để lập biên bản.

Cả người M/ộ Dạ Bạch trở nên thâm trầm, nhưng anh ta đã khắc chế lại cảm xúc của mình để phối hợp với cảnh sát lập biên bản.

Cảnh sát hỏi: “Người ch*t là gì của cậu?”

M/ộ Dạ Bạch nói: “Vợ.”

Anh ta ngừng lại đôi chút, rồi bổ sung thêm: “Bốn ngày trước tôi và cô ấy mới nhận giấy chứng nhận ly hôn.”

Cảnh sát nói: “Tại sao lại ly hôn?”

M/ộ Dạ Bạch rũ mắt, không biết đang nghĩ cái gì, hồi lâu sau mới mở miệng nói:

“Cô ấy nói hết tình cảm rồi.”

Tôi nghe xong liền cười, hay cho câu tôi nói hết tình cảm rồi.

Hết tình cảm là chuyện một mình tôi nói mà được sao?

Tôi nhớ lại ngày tôi đưa đơn ly hôn, anh ta cũng ngồi ở phòng sách tăng ca.

Tôi gõ cửa vài cái rồi bước vào phòng sách, anh ta cúi đầu làm việc, không thèm để ý đến tôi.

Tôi nói: “Chúng ta ly hôn đi.”

M/ộ Dạ Bạch tay vừa ký tên xong liền ngẩng đầu lên nhìn tôi với biểu cảm âm u không rõ.

Anh ta nhìn chằm chằm tôi hồi lâu rồi nói: “Lần này lại muốn đòi bao nhiêu tiền?”

Tính sát thương và tính s/ỉ nh/ục của câu nói này rất cao.

Trong mắt anh ta, tôi chính là người phụ nữ vì tiền mà kết hôn với anh ta.

Lòng tôi đã quyết tâm ly hôn, nói thẳng: “Bởi vì hết tình cảm rồi, nên muốn ly hôn.”

Tôi cảm thấy tôi nói đã rõ ràng lắm rồi, nhưng M/ộ Dạ Bạch sống ch*t không đồng ý.

Lý do của anh ta là: “Cô nói ly hôn là ly hôn, sau này lại c/ầu x/in tôi đòi phục hôn. Tôi bận lắm, không có nhiều thời gian để chơi trò nhàm chán này với cô đâu.”

Tôi liền đặt ngay đơn ly hôn trước mặt anh ta.

30 ngày thuộc thời kỳ làm dịu trước khi ly hôn, chịu đựng mãi rồi cũng đã qua.

Sau khi đề nghị ly hôn với M/ộ Dạ Bạch, tôi đã dọn đến ở tại căn chung cư nhỏ này. Lúc mới bắt đầu thời kỳ làm dịu trước khi ly hôn, M/ộ Dạ Bạch từng tới tìm tôi trong trạng thái cả người nồng nặc mùi rư/ợu.

Tôi vốn không định mở cửa cho anh ta vào, nhưng sau khi anh ta s/ay rư/ợu liền đ/ập cửa nói lung tung, hàng xóm không chịu nổi nên tôi chỉ có thể để anh ta vào nhà.

Một người đàn ông thành niên s/ay rư/ợu ở cùng với một người phụ nữ tay trói gà không ch/ặt là tôi, đương nhiên sẽ sẽ xảy ra một số chuyện không thể miêu tả được.

Đứa con trong bụng tôi có lẽ là có từ lúc đó.

Lúc anh ta động tình gọi tên tôi, cường thế chiếm hữu tôi, tôi tuyệt vọng nhìn trần nhà, trong lòng thầm nghĩ: Chắc anh ta nhận nhầm tôi thành Lê Vi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
6 Ngọc Vỡ Chương 19
7 10 năm vây hãm Chương 10
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm