Ngày tôi về nước, tôi không cho hắn ra sân bay đón, dẫu sao thì vẫn còn cả giám đốc đi cùng nữa.
Thế là hắn đứng chờ tôi ở bến tàu điện ngầm cách đó một hai cây số.
Đã x/á/c nhận mối qu/an h/ệ được nửa tháng trời rồi, vậy mà đây mới là lần đầu tiên chúng tôi gặp lại nhau.
Vừa lên xe, tôi liền cảm thấy vô cùng thiếu tự nhiên.
Nhưng hắn thì không, kéo tôi vào lòng ôm ấp một cái, sau đó mới cho xe lăn bánh.
Về đến nhà, vừa đứng ở cửa còn chưa kịp thay dép.
Hắn đã lại nhào tới hôn tôi.
Lần này không còn là cái chạm khẽ khàng nữa, mà có mang theo chút vội vã.
"Bảo bối." Hắn đã đổi giọng, chuyển sang một cách gọi hơi đáng x/ấu hổ: "Anh nhớ em lắm."
Thật ra tôi vẫn chưa thích ứng được cho lắm, thế nên đành vùi đầu vào vai hắn chẳng nói chẳng rằng.
"Đi đường có mệt không?" Hắn lại hỏi.
"Cũng bình thường ạ."
Lại ôm nhau thêm một lúc lâu nữa, hắn mới chịu buông tôi ra.
Lúc này đây, chúng tôi mới thực sự nhìn thẳng vào mắt nhau.
Thực sự là, ngượng ngùng ch*t đi được.
"Em hay đỏ mặt thế." Hắn đưa tay lên véo véo má tôi.
"Ai mà da mặt dày giống như anh chứ." Tôi hậm hực đáp lại.
Hắn mặt dày thật sự.
Ngày xưa đã vậy, bây giờ cũng chẳng khác đi là bao.
Nghe tôi nói thế hắn cũng chẳng thèm để bụng, cười cười rồi sáp lại hôn lên trán tôi một cái.
"Mặt không dày thì sao mà rước được em về chứ." Hắn nói.