Quê tôi cách thành phố tôi đang sống không xa, lái xe một buổi sáng là tới. Những năm gần đây, làng đã khấm khá hơn trước, đường xá được sửa sang phẳng phiu rộng rãi, nhà nào cũng xây mới.

Khi gần đến nơi, bầu trời bỗng tối sầm lại. Một đám mây đen khổng lồ trùm kín bầu trời. Vừa xuống cao tốc, tôi đã thấy chiếc xe ba bánh chở đầy vòng hoa giấy chạy về phía đầu làng.

"Trong làng có ai mất sao?"

Tôi không nghe tin tức gì, Diệp bá cũng không nhắc đến trong điện thoại. Xe vừa đến cổng làng, chiếc xe ba bánh kia đã vội vã đổ đống đồ xuống đất, không đợi người ra nhận, quay đầu phóng đi mất.

Tôi hạ kính xe định hỏi thăm, nhưng tài xế chẳng thèm ngoái lại. Trời càng lúc càng âm u.

Tôi đ/á/nh lái vào làng, định tìm đến nhà Diệp bá. Nhưng đi được một đoạn, tôi dần nhận ra điều kỳ lạ.

Cả làng yên ắng đến lạ thường!

Dù người trẻ tuổi phần lớn đã lên phố làm ăn, nhưng làng chúng tôi có đến trăm hộ, sao có thể không nghe nổi một tiếng chó sủa? Hơn nữa, những ngôi nhà đi qua đều đóng cửa im ỉm.

Giữa trưa thế này, làng lại chẳng có chút hơi người nào.

Tôi nhíu mày, vô thức giảm tốc độ. Đúng lúc đó, thấy một bóng người đang ngồi xổm bên vệ đường, mặt hướng về phía mương thoát nước.

Ban đầu không nhận ra là ai, đến gần mới gi/ật mình nhận ra đó hình như là thằng M/a Tam, một gã lêu lổng trong làng.

Hắn bằng tuổi tôi, lớn lên cùng xóm nhưng chẳng thân thiết gì.

Tôi gọi hắn qua cửa kính, nhưng người trong bụi cỏ vẫn lặng im. Hắn cứ ngồi thụp xuống bên mép mương, cúi gằm mặt bất động. Hay hắn đang s/ay rư/ợu?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm