Tôi nghiêng đầu, né tránh tầm mắt của anh, "Thấy khó coi lắm sao?"

Tôi khẽ cười một tiếng, "Trưởng quan, năm nay tôi đã ba mươi rồi, lại còn làm việc khổ sai ở khu hạ lưu suốt ba năm, sớm đã chẳng còn gì để nhìn nữa. Nếu Ngài muốn ôn lại giấc mộng cũ, chẳng phải Dẫn đường Tống trẻ trung mơn mởn ngoài kia sẽ thích hợp hơn sao?"

Tạ Kinh Trú bừng tỉnh khỏi cơn bàng hoàng, anh vớ lấy chiếc khăn tắm, trùm kín lên người tôi. Anh trầm giọng hỏi: "Đoàn T.ử đâu?"

Đoàn Tử, chính là thể tinh thần nhỏ bé kiều diễm của tôi.

"Thả nó ra, để tôi xem nó."

"Trưởng quan, Ngài đừng làm khó tôi nữa."

"Thả ra!" Sự kiên nhẫn của anh đã cạn sạch. Dường như anh lại có dấu hiệu sắp sửa mất kiểm soát, "Tôi bảo em thả Đoàn T.ử ra, Thẩm Từ, em không hiểu tiếng người có phải không?"

"Không phải tôi không muốn thả, mà là không thả ra được nữa rồi."

"Ý em là sao?"

"Nghĩa trên mặt chữ thôi. Có lẽ Trưởng quan không biết, sức mạnh tinh thần hiện tại của tôi chỉ còn cấp E, làm gì còn dư sức lực để ngưng tụ thể tinh thần?" Thật ra là có, Đoàn T.ử vẫn còn đó. Chỉ là nó bị tôi khóa ch/ặt nơi sâu thẳm nhất trong thế giới tinh thần. Hiện tại nó còn yếu ớt hơn cả tôi, lông tóc xám xịt, hỏng mất một bên mắt, đến cả sức để kêu một tiếng cũng không có.

"Em nói dối." Tạ Kinh Trú nhìn chằm chằm tôi, nghiến răng kèn kẹt, "Năm đó khi em đ.â.m tôi nhát đ/ao kia, sức mạnh tinh thần của em vẫn còn dồi dào lắm! Một Người dẫn đường tương thích một trăm phần trăm khi chủ động ch/ặt đ/ứt liên kết tinh thần, căn bản sẽ không phải chịu tổn thương."

"Thẩm Từ, em tưởng tôi vẫn sẽ bị em lừa như ngày xưa sao?"

"Không lừa anh." Tôi thở dài, "Hồ sơ trong Tháp ghi chép rất rõ ràng, nếu anh không tin, có thể đi kiểm tra."

"Tôi không cần tra hồ sơ, tôi chỉ tin vào những gì chính mắt mình nhìn thấy." Tạ Kinh Trú bóp ch/ặt gáy tôi, muốn cưỡng ép cộng hưởng tinh thần.

"Tạ Kinh Trú! Anh đi/ên rồi!" Tôi không thể để anh điều tra theo hướng này. Một khi bắt đầu, chân tướng năm đó, cùng với tình trạng cơ thể hiện tại của tôi, tất cả sẽ bị phơi bày.

Tiếc là vô dụng, Tạ Kinh Trú vẫn nhìn thấy.

Thấy cái thế giới tinh thần tựa như một đống đổ nát hoang tàn kia.

"Ai làm? Ba năm qua, kẻ nào đã biến em thành cái dạng q/uỷ quái này?" Anh cứ ngỡ sau khi tôi rời khỏi Tháp, cho dù không thể tiếp tục làm Dẫn đường trưởng cao cao tại thượng, thì ít nhất cũng có thể dựa vào lớp da đẹp đẽ và bộ n/ão thông minh này mà sống một đời rực rỡ. Chứ không phải như một con ch.ó c.h.ế.t th/ối r/ữa dưới mương cống thế này.

"Chẳng ai làm cả. Tự nó nát thôi. Trước đây tôi đắc tội với bao nhiêu người, chẳng lẽ anh không biết? Mất đi sự che chở của Tháp, mất đi gia tộc hiển hách, một phế vật bị thương đến cả tin tức tố cũng không giữ nổi như tôi, trôi dạt đến khu hạ lưu thì có thể sống thế nào đây?"

"Cho nên, để sống sót, tôi chỉ có thể nghĩ ra vài cách khác." Tôi hạ thấp giọng, cố tình nhấn mạnh từng chữ, "Thế là, tôi đã b/án chính mình."

"Ở khu hạ lưu, một kẻ từng là Người dẫn đường cấp S rất có giá. Nhưng cũng có khi chẳng đáng một xu."

"Lúc t.h.ả.m hại nhất, chỉ cần một mẩu bánh mì là có thể chơi một lần."

"C/âm miệng..." Bàn tay đang bóp gáy tôi của Tạ Kinh Trú đột nhiên mất sạch sức lực, rụng rời buông ra, "Em sẽ không như vậy đâu..."

Tôi không im lặng, lời nói một khi đã bắt đầu thì không có đường lui. Tôi buộc phải chọc gi/ận anh, khiến anh phẫn nộ đến mức cực hạn. Cái thân x/á/c này của tôi không trụ nổi ba tháng nữa. Tôi không muốn khi mình c.h.ế.t đi, còn phải chứng kiến anh phát đi/ên.

"Đám lính đ.á.n.h thuê, lũ Lính gác lang thang ở khu hạ lưu kia, Trưởng quan, chắc là Ngài rõ hơn tôi, bọn chúng thô bỉ đến mức nào." Tôi nhìn gương mặt anh đang tái nhợt đi từng chút một, tiếp tục đ.â.m thêm những nhát d.a.o thấu xươ/ng.

"Bọn chúng ra tay không nương tình đâu. Bỏ ra cái giá một mẩu bánh mì, bọn chúng h/ận không thể thu hồi cả vốn lẫn lời."

"Hơn nữa, bọn chúng đặc biệt thích dùng sức mạnh tinh thần."

"Vừa làm, vừa đem những xúc tu tinh thần bẩn thỉu, kém chất lượng kia cưỡng ép nhét vào thế giới tinh thần của tôi. Đó là Dẫn đường trưởng cao cao tại thượng mà, bọn chúng cảm thấy làm như vậy đặc biệt sướng phát đi/ên."

"Tôi bảo em c/âm miệng!" Tạ Kinh Trú vung nắm đ.ấ.m đ/ập mạnh lên tấm gương bên tai tôi.

Một tiếng động vang trời phát ra, đ/ốt ngón tay anh nát bấy, m.á.u tươi men theo mặt gương chảy ròng ròng xuống dưới.

Tôi chớp mắt, một giọt mồ hôi lạnh trượt xuống từ thái dương, chảy vào trong mắt, xót đến đ/au rát, "Vài ngàn lần như thế, thế giới tinh thần liền phế bỏ."

Tôi khẽ khàng bồi thêm câu cuối cùng, "Thể tinh thần cũng mất rồi. Nhắc mới nhớ, lúc Đoàn T.ử c.h.ế.t cũng t.h.ả.m lắm, nó cứ thế tan ra thành từng đốm sáng nhỏ, đến sức để kêu một tiếng cũng không có."

Con báo đen uy phong lẫm liệt không biết đã lẻn vào phòng tắm từ lúc nào. Nó không còn hung dữ như mọi khi mà phủ phục xuống, cổ họng phát ra những ti/ếng r/ên rỉ đ/au đớn, dùng cái đầu lớn lo lắng cọ vào chân Tạ Kinh Trú.

Nó lại nhìn tôi, những giọt lệ lớn như hạt đậu lăn dài trên gương mặt đầy lông xù.

Tạ Kinh Trú nhìn tôi, nơi đáy mắt anh là nỗi đ/au đớn và xót xa vỡ vụn, "Thẩm Từ..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm