Đáng Yêu Và Nghiêm Túc

Chương 1

29/06/2025 20:12

Câu nói của Thẩm Đoạt này là đang trêu chọc tôi đây.

Bàn tay thon dài lật đi lật lại tờ giấy đã ngả màu vàng.

Đó là bức thư tình tôi lén viết cho Vu Minh Hạc.

Nội dung thật táo bạo.

Những câu như "muốn hóa thành áo sơ mi và xà phòng thơm của cậu".

Những câu như "muốn đ/è cậu xuống bàn học mà hôn, hôn đến khi cậu không nói được nữa".

Tôi đành phải cất nó vào cặp, giấu chung với cúc áo, nắp bút, găng tay của Vu Minh Hạc.

Lẽ ra có thể giấu kỹ được.

Nhưng hôm nay lại xảy ra chuyện.

Trên đường từ trường về nhà, tôi bị bọn luôn đối đầu với Vu Minh Hạc chặn lại.

Trước khi làm bạn cùng phòng với Vu Minh Hạc, vì nói lắp, khó phát âm, tôi thường xuyên bị b/ắt n/ạt.

Vu Minh Hạc chê tôi hèn nhát, nhưng sau lưng lại giúp tôi đòi lại công bằng.

Cả trường Trung học Tân Trạch số 1 đều biết Giản Diên là người của Vu Minh Hạc.

Chuyện này có tốt có x/ấu.

Tốt là từ đó tôi hiếm khi bị b/ắt n/ạt nữa, cũng không ai dám bắt chước giọng tôi hay gọi tôi "thằng cà lăm" nữa.

X/ấu là khi Vu Minh Hạc không có mặt, nếu gặp phải kẻ th/ù của hắn, tôi sẽ bị đ/á/nh càng thê thảm.

Vừa thấy lũ tóc vàng đó, phản ứng đầu tiên của tôi là chạy, khi sắp bị đuổi kịp thì vô thức lấy cặp ném vào họ.

Kết quả làm cặp sách hỏng luôn, đồ đạc rơi vãi khắp nơi.

Cúc áo, nắp bút, găng tay của Vu Minh Hạc cùng mấy bức thư tình bị chúng đ/á qua đ/á lại.

Tôi sững người, không kịp nghĩ đến việc có bị đ/á/nh hay không, cúi xuống nhặt vội đồ dưới đất.

Thẩm Đoạt xuất hiện ngay lúc đó, đỡ được cú đ/ấm của tên tóc vàng đối diện và cố gắng giảng hòa.

"Bạn à, lấy đông hiếp ít không hay lắm nhỉ?"

Tên tóc vàng ở đối diện ch/ửi thề một câu.

Thẩm Đoạt nện một quyền vào mồm gã, làm gã ngã nhào, vẩy tay nói: "Thật vô lễ".

Một đấu với bốn, Thẩm Đoạt thắng tuyệt đối.

Anh cúi xuống nhặt tờ giấy dưới chân:

"Cái gì mà quý giá thế? Sẵn sàng chịu đò/n cũng phải..."

Chưa nói hết câu, liếc nhìn nội dung trên giấy, anh bỗng dừng lại, giọng lên cao:

"Thư tình à?"

Nhìn đống đồ tôi thu vội vào cặp, anh khẽ chế nhạo: "Không phải mấy thứ đó toàn là đồ em lén lấy của Vu Minh Hạc đấy chứ?"

Ha ha, đoán đúng rồi.

Tôi nghiến răng, đứng dậy, giơ tay ra:

"Trả... trả lại cho tôi.”

Thẩm Đoạt cũng đứng lên, kẹp tờ giấy vẫy vẫy trước mặt tôi: “Bé bi/ến th/ái, em thích Vu Minh Hạc.”

Tôi cố chống chế trong tuyệt vọng:

"Không... không liên quan đến anh".

Thẩm Đoạt lặng lẽ nhìn tôi, không nói gì.

Ánh mắt chất đầy sự phản đối.

Không biết là phản đối việc tôi thích Vu Minh Hạc, phản đối việc tôi viết thư tình như thế, hay phản đối việc tôi lén nhặt đồ bỏ đi của Vu Minh Hạc.

Việc nào cũng chẳng vẻ vang gì.

Tôi nắm ch/ặt quai cặp, nén nỗi x/ấu hổ, hạ giọng mềm mỏng: "Đừng... đừng nói với hắn.”

Thẩm Đoạt vẫn im lặng, chỉ nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi mím môi, nói khẽ: "Tôi... tôi c/ầu x/in anh.”

Vu Minh Hạc là người thẳng tính và gh/ét đồng tính.

Nếu để hắn biết được ý nghĩ dơ bẩn của tôi, chắc chắn tôi sẽ bị gh/ét bỏ.

Thậm chí có thể còn đ/á/nh tôi nữa.

Đến lúc đó, đừng nói bạn bè, sợ là ngay cả bạn cùng phòng cũng không làm được nữa.

Thẩm Đoạt cười khẽ.

Tôi ngẩng đầu, thấy anh buông lỏng dựa vào tường, ánh mắt đổ xuống người tôi, tối tăm khó hiểu.

"Đừng c/ầu x/in anh."

Anh chỉ tay về phía mình:

"Nào, hôn anh đến khi anh không nói được nữa đi, thế là anh sẽ nghe lời em hết."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Stalker sếp nhưng chẳng may dùng nick chính

Chương 11
Tôi thèm khát thân thể của sếp tổng Kỳ Du lâu lắm rồi. Nhưng ngày thường cho tôi mười lá gan tôi cũng không dám thượng. Thế là tôi lén lập nick clone, đóng vai một kẻ bệnh kiều, điên cuồng spam tin nhắn khủng bố anh ấy. [Em bé ơi trông mlem quá đi, vừa mọng nước vừa mềm mại, muốn một hớp nuốt chửng em luôn á.] [Chân dài mướt mượt thế kia, mặc váy ngắn thì đúng là sexy nổ mắt.] [Mặc vest cũng chuẩn soái ca nữa, nhìn thắt lưng quần mà nứng xỉu, muốn liếm ghê.] [Eo em bé thon quá, bụng nhỏ cũng đáng yêu nữa, muốn đâm cho lút cán đến mức hiện rõ hình thù trên bụng em luôn.] [Mắt em bé vừa to vừa ướt, muốn nhìn thấy lúc em sướng đến mức trợn tròn mắt lên cơ.] Dù sao thì Kỳ Du cũng chẳng biết kẻ đứng sau màn hình là ai. Không ăn được thì vô liếm láp tí chút cũng đâu có sao, đúng không? Chỉ là lực liếm hơi mạnh, hơi quá đáng một tẹo, và biến thái hơn mức quy định một chút thôi mà. Kỳ Du rep lại rồi, vỏn vẹn ba chữ lạnh tanh: [Mày là ai?] Tôi liếm môi, gõ phím cạch cạch: [Người ta là cục cưng yêu dấu của em bé chứ ai.] Kỳ Du: [Tao đếch cần biết mày là thằng nào, 10 giờ tối nay, địa điểm mày chọn, tao qua làm chết mẹ mày luôn.] Tôi: ??? Wow đỉnh, không hổ là đại ca có khác, vừa lên sàn đã đòi "làm" luôn rồi.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
0