Bởi vì đã bàn bạc trước với đạo diễn Lộ, nên tôi sẽ không lộ mặt trên livestream. Đến đoạn quay tôi, ống kính lập tức chuyển hướng sang cuộc trò chuyện giữa MC và các khách mời khác, nên cuộc đối thoại của ba chúng tôi hoàn toàn không xuất hiện trên màn hình.

Sau khi MC tương tác một lúc với các khách mời trên sóng livestream, chương trình bắt đầu đi vào phần chính. Mở đầu là màn trình diễn của hai chị em sinh đôi, một người gảy đàn tranh, một người múa điệu múa cổ điển.

Số người xem trực tuyến tăng vọt lên hơn một trăm nghìn, khung bình luận ngập tràn lời trầm trồ trước nhan sắc và phong thái thoát tục của hai “bà xã”.

Người thứ hai bước lên sân khấu là Lưu M/ộ Vân. Nét chữ hành thảo của anh bay bổng mà thanh thoát, vừa mạnh mẽ vừa dứt khoát.

Lượng người xem tiếp tục tăng nhanh, chạm ngưỡng gần năm trăm nghìn, ai cũng mong có được đôi bàn tay tài hoa như anh ta.

Vị đạo sĩ tổ tiên với vẻ mặt trầm ngâm lên tiếng: “Nét chữ của cậu ta có vấn đề.”

Đến lúc này, tôi đã bắt đầu chú ý.

Người thứ ba lên sân khấu là Vương Trăng Trăng. Cô ta biểu diễn thổi tiêu, nhưng khúc “Phượng Cầu Hoàng” lại bị thổi sai lệch khá nhiều. Lượng người xem vì thế tụt mạnh, còn khoảng ba trăm nghìn.

Bình luận khen chê lẫn lộn. Có người chê cô ta ngày thường thổi "tiêu" nhiều quá nên quên cách thổi tiêu thật, nhưng cũng có fan bênh vực m/ù quá/ng nói cô ta đang thổi tiêu âm.

Người thứ tư bước lên sân khấu là chị họ. Trước khi lên sân khấu, tôi đeo chuỗi hạt bồ đề vào tay chị ấy, bà cô tổ nhân cơ hội đó lập tức nhập vào người chị ấy. Có chuỗi hạt bồ đề bảo vệ, chị họ sẽ không gặp chuyện gì nguy hiểm.

Trong lúc bà cô tổ biểu diễn, Hạ Húc cứ cười ngây ngô như một kẻ si tình suốt cả buổi. Vương Trăng Trăng ngồi cạnh tức gi/ận đến run người nhưng lại không dám bùng phát.

Mười lăm phút sau, màn biểu diễn kết thúc, cả trường quay vang lên những tràng vỗ tay rền vang. Số lượng người xem livestream chạm mốc một triệu người, bình luận chạy liên tục như mưa.

Cư dân mạng tinh ý nhận ra bộ đồ và trang sức chị họ đang mang trên người toàn là đồ cổ thật, thậm chí còn khen thần thái chị ấy hôm nay như biến thành một người hoàn toàn khác.

Vương Trăng Trăng gh/en tức đến mất kiểm soát, nói năng không suy nghĩ: “Đứng chẳng ra đứng, ngồi chẳng ra ngồi, lại còn không có gót sen ba tấc, có điểm nào giống chứ? Phụ nữ thời xưa đều không bước ra khỏi cổng, làm gì có kiểu lả lơi, cố ý quyến rũ đàn ông như cô ta.”

Cô ta càng nói càng cay nghiệt: “Trên không ngay thẳng thì dưới tất lo/ạn, có tổ tiên như thế, bảo sao Trần Uyển Dư lại thay người yêu liên tục.”

Vương Trăng Trăng vẫn nói không ngừng, hoàn toàn không hay biết nguy hiểm đang đến gần. Chị họ vốn còn mỉm cười cảm ơn dịu dàng, bỗng xách váy, lao thẳng về phía cô ta, t/át liên tiếp vào mặt cô ta mấy cái.

“Con nhóc ồn ào, nể tình cô còn nhỏ nên ta đã nhịn hết lần này đến lần khác. Sao cứ liên tục vượt quá giới hạn của ta thế hả? Đã không chịu nổi thì ta cũng không nhịn nữa.”

Mặt Vương Trăng Trăng sưng vù lên nhưng vẫn không quên cãi lại: "Đồ ng/ực phẳng, sao cô có thể mở miệng bảo tôi nhỏ!"

Bà cô tổ mới đ/á/nh được vài cái thì đã bị nhân viên chương trình xông vào can ngăn. Sự cố trên sóng livestream, chắc chắn là sự cố trên sóng livestream rồi.

Bà cô tổ vô cùng ấm ức quay sang tố cáo với tôi: "Uyển Như, sao cô ta dám bảo ta đóng chính bản thân mình mà cũng không xong!"

Tôi vội vàng lao đến bịt miệng bà cô tổ lại: "Người vẫn đang nhập vào người chị họ đấy, mau giả vờ ngất xỉu đi."

Bà cô tổ cau mày một cái rồi bay thẳng ra khỏi cơ thể chị họ. Chị họ lập tức như kẻ không xươ/ng ngã gục vào người tôi.

Tôi phải gồng mình gào lên: "Mau có người đến xem chị họ tôi này, chị ấy bị Vương Trăng Trăng chọc tức đến ngất xỉu rồi!"

Ngay lập tức, mấy nữ nhân viên đã chạy đến dìu chị họ vào phòng nghỉ ngơi. Bình luận chia làm hai phe, một phe nói chị họ hung dữ mà cứ thích giả vờ hiền lành; phe còn lại thì nói Vương Trăng Trăng đáng đời, hai bên cãi nhau ỏm tỏi.

Vào thời điểm căng thẳng, đạo diễn Lộ ở hậu trường đã mời Hạ Húc lên sân khấu để xử lý tình huống. Hạ Húc vội vã chạy lên, nhanh chóng ổn định lại tình hình.

“Tôi có mang theo vài món đồ, mong các vị cao nhân am hiểu xem giúp.” Nói rồi, anh ta thò tay vào túi áo, lấy ra một tượng Phật Bà Quan Âm bằng ngọc và một con tỳ hưu bằng ngọc.

Đạo diễn Lộ lại đưa ánh mắt cầu c/ứu về phía tôi. Nghĩ đến sự cố trên sóng trực tiếp của bà cô tổ ban nãy, tôi đành chấp nhận đeo mặt nạ bước lên sân khấu.

Vừa tiến lại gần Hạ Húc, luồng tà khí quanh anh ta lập tức h/oảng s/ợ lùi ra xa, r/un r/ẩy. Tôi giả vờ cầm món đồ lên ngắm nghía, vuốt nhẹ một lúc rồi tự tin nói: “Năm 2025, đồ làm giả theo phong cách thời Minh.”

Đứng trên sân khấu, tôi có thể nhìn rõ phản ứng của cư dân mạng trên màn hình lớn. Vừa dứt lời, phần bình luận đã dậy sóng, lời chỉ trích dồn dập, ai cũng cho rằng tôi không hiểu gì mà vẫn cố tỏ ra.

[Sao cậu ấm nhà siêu giàu giới thủ đô có thể dùng hàng nhái được chứ?]

[Mắc cười quá, dám múa rìu qua mắt thợ, đúng là nhân tài hiếm có.]

Hạ Húc xụ mặt lại nói: "Nói xàm, đây rõ ràng là đồ thời Minh, anh trai tôi vừa đấu giá được tuần trước rồi tặng cho tôi."

Tôi tỏ rõ vẻ chán gh/ét, đặt hai món đồ sang một bên: “Nhưng đây là hàng giả. Hơn nữa, anh trai anh có khúc mắc gì với anh sao? Sao lại tặng anh hai thứ kỳ quái như vậy?”

Lời tôi quá thẳng, khiến đạo diễn Lộ đứng bên cạnh phải một tay bấm huyệt nhân trung, tay kia liên tục ra hiệu ngăn lại. Hạ Húc bực bội, lấy thêm một món khác ra.

Vừa nhìn thấy thứ trong tay anh ta, mắt tôi lập tức sáng lên. Ngọc thiền huyết*, đúng là đồ quý.

(*) Ngọc thiền là con ve sầu. Ngọc thiền huyết là vật phẩm chế tác hình ve sầu, biểu tượng cho sự tái sinh, bảo vệ, trí tuệ và sự trường tồn.

Tôi vừa đưa tay định chạm vào, Hạ Húc đã rụt lại, hỏi tôi có nhận ra món này thuộc niên đại nào không.

Tôi nhìn kỹ thêm lần nữa. Đồ thì đúng là tốt, nhưng bên trong lại có một linh h/ồn phụ nữ trú ngụ.

Tôi đáp: "Cổ vật thời Đường, đồ khá tốt..."

Sắc mặt Hạ Húc dịu đi vài phần, anh ta nói đây là quà bề trên tặng và đã đeo nó hai mươi năm rồi.

Tôi bồi thêm một câu c/ắt ngang lời Hạ Húc: "Tiếc là đồ tùy táng."

Hạ Húc kinh hãi suýt chút nữa đ/á/nh rơi ngọc thiền huyết. Đạo diễn Lộ trực tiếp c/ắt luôn khung hình, lên sân khấu mời tôi xuống.

Hạ Húc đứng sau lưng tôi, giọng điệu lạnh lẽo: "Hay lắm, tôi nhớ mặt cô rồi đấy."

Tôi quay đầu lại mỉm cười với anh ta: "Sao anh phải tốn công nhớ tôi làm gì, nhớ cũng vô ích thôi. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, anh chẳng có cơ hội b/áo th/ù đâu."

Sắp bị người thân tính kế hại ch*t đến nơi, còn nói gì đến chuyện b/áo th/ù. Trên đường đi, tôi hỏi tổ tiên đạo sĩ vì sao tà khí lại có thể xâm nhập vào nhà tổ.

Ông trầm ngâm một lúc rồi đáp: “Vì nó được mang vào bởi người sống. Mà người mang nó vào lại là khách được mời, nên không thể ngăn lại.”

Tổ tiên đạo sĩ bảo tôi không cần lo lắng, mọi chuyện đã có ông ấy xử lý. Nghe vậy, tôi cũng thấy yên tâm hơn phần nào.

Buổi phát sóng trực tiếp tiếp tục. Bác Trần dẫn đường, giới thiệu cho các khách mời những cổ vật được trưng bày trong sân vườn. Ông ấy mở đầu bằng việc nói về các loài hoa cỏ trồng quanh nhà.

Không khí trong phòng phát sóng lập tức sôi động hẳn lên. Khán giả nhanh chóng nhận ra có chậu hoa từng được đấu giá tới cả triệu, rồi cả khóm mẫu đơn ba màu cánh kép nở trái mùa.

Khi bước vào trong nhà, bác Trần lướt qua những món đồ cổ do nhóm của đạo diễn Lộ mang đến, chỉ tập trung giới thiệu các cổ vật thật sự thuộc về gia tộc.

Hai tiếng đồng hồ trôi qua, buổi livestream khép lại, cũng là lúc trời bắt đầu đổ cơn mưa rào tầm tã. Các khách mời cùng một số nhân viên lập tức di chuyển đến các phòng khách ở viện khác để trú mưa.

Đạo diễn Lộ cùng các nhân viên còn lại bắt đầu dọn dẹp hiện trường buổi livestream. Tôi không có việc gì làm, bèn ngồi nép vào một góc, nhìn họ tất bật qua lại.

Tổ tiên đạo sĩ lơ lửng trên đầu tôi, vẻ mặt đầy lo lắng: “Mưa lớn thế này, không biết đến khi nào mới dứt. Tuyệt đối không được để họ ở lại qua đêm trong căn nhà này, nếu không tối nay chắc chắn sẽ xảy ra chuyện.”

Một tiếng “xoảng” chói tai của đồ sứ vỡ vụn c/ắt ngang lời ông ấy. Tôi nhìn theo hướng âm thanh phát ra, không biết Vương Trăng Trăng đã xuất hiện từ lúc nào, dưới chân cô ta là những mảnh vỡ của bình gốm Thanh Hoa.

Cô ta đưa điện thoại lại gần phần đáy bình vỡ, cười cợt hỏi khán giả vừa phát hiện ra điều gì.

“Một chiếc bình Thanh Hoa lớn như vậy mà lại là đồ giả, các bạn tinh mắt thật đấy. Mỗi khi ảnh hậu Trần nhắc đến nhà tổ đều tỏ ra rất tự hào, vậy mà trưng bày toàn đồ giả để khoe khoang. Không hiểu sao cô ta còn có thể đắc ý đến thế!”

Cô ta còn châm chọc bảo khán giả đừng so sánh cô ta với chị họ tôi, vì nhà cô ta không bao giờ trưng bày đồ giả.

Lại một tiếng "xoảng" nữa vang lên, Vương Trăng Trăng đ/ập vỡ luôn cái bình hoa sứ phấn hồng đặt trên bàn và nói cái này cũng là hàng giả nốt.

Cô ta nói vọng không trung, hướng về phía chị họ mỉa mai rằng nếu nhà họ Trần không có đồ thật, thì để cô ta tặng vài món, đừng có trưng bày đồ giả lừa gạt người khác nữa.

Tôi bật cười trước cái vẻ vô học, nông cạn của cô ta. Gốm sứ Thanh Hoa và sứ phấn hồng rất dễ vỡ, đều là do đạo diễn Lộ mang đến để trang trí.

Nghe thấy tiếng cười, Vương Trăng Trăng nhìn về phía tôi, cô ta cười một cách ngạo mạn: "Xin lỗi nhé, tôi lỡ tay làm vỡ đồ giả nhà cô mất rồi. Bao nhiêu tiền, tôi sẽ bảo luật sư của tôi đền cho cô."

Tôi xua tay nói không cần phải đền cho tôi, đền cho đạo diễn Lộ là được rồi. Vương Trăng Trăng tặc lưỡi hai tiếng bảo tôi đừng giả vờ rộng lượng, bao nhiêu tiền cô ta đền là được chứ gì.

Nói xong, cô ta rút từ trong túi ra một con d/ao gấp, tiến về phía bức bình phong. Tôi đứng phắt dậy, bước nhanh tới bóp ch/ặt lấy tay cô ta lúc cô ta định rạ/ch bức bình phong.

Vương Trăng Trăng đ/au đớn, nổi gân xanh trên trán: "Buông tay! Cô buông tay ra ngay! Sao cô phải làm quá lên vì một món đồ giả như vậy chứ?"

Tôi dùng tay còn lại gi/ật lấy con d/ao gấp của cô ta, tiếp tục bóp ch/ặt tay cô ta.

“Cô muốn xem giấy chứng nhận không? Ba triệu năm trăm tám mươi nghìn tệ đấy. Bình phong gỗ đàn hương tím chạm khắc, điểm lụa cũng không nhận ra, còn bày đặt làm danh gia vọng tộc.”

Vương Trăng Trăng gi/ận đến run người: “Cô dám nói ai là danh gia vọng tộc giả hả? Tôi nói cho cô biết, hôm nay dù có đ/ập nát căn nhà này, tôi vẫn đủ sức đền! Buông tôi ra, không thì đừng trách tôi!”

Tôi cười lạnh: “Dựa vào cô sao? Cô lấy gì mà đòi khiến tôi phải sợ? Nghèo rớt mồng tơi mà còn giả làm bà chủ giàu có.”

Vương Trăng Trăng gào lên: “Buông tôi ra! Tôi là bạn gái của cậu Hạ! Còn bố tôi nữa, coi chừng tôi nói với ông ấy, để ông ấy khiến nhà họ Trần các người sụp đổ!”

Tôi siết tay ch/ặt hơn: “Anh ta còn lo cho bản thân chưa xong, lấy gì bảo vệ cô? Còn bố cô à? Ông ta có biết bao con riêng, liệu còn nhớ cô là ai không?”

Vương Trăng Trăng tức đến phát khóc, lớn tiếng nói rằng buổi livestream của cô ta vẫn chưa tắt.

Tôi đáp lại: “Vậy thì càng hay, để cô tự nếm thử cảm giác tự đào hố cho mình ngay trên sóng trực tiếp. Muốn nổi tiếng thì thiếu gì cách, sao cứ phải lấy nhà người khác làm bàn đạp chứ?”

Vương Trăng Trăng thoáng chột dạ nhưng vẫn cố cãi, hỏi tôi đang nói linh tinh gì, cô ta dựa vào ai để leo lên chứ.

Tôi nắm tay cô ta, kéo thẳng ra cửa.

“Đạo diễn Lộ đã biết cô làm vỡ đồ gốm Thanh Hoa và sứ phấn hồng, ông ấy sẽ gửi hóa đơn cho cô. Còn những món khác, cô đừng nghĩ đến chuyện chạm vào.”

Bác Trần như làm ảo thuật, rút từ sau lưng ra hai chiếc ô rồi đi theo tôi. Một chiếc che cho ông ấy, một chiếc che cho tôi. Còn Vương Trăng Trăng, vừa bước ra khỏi sân đã ướt sũng như chuột l/ột.

Tôi lôi tuột Vương Trăng Trăng đến phòng chứa đồ. Sau khi tắt điện thoại đang livestream của Vương Trăng Trăng, tôi đẩy mạnh cô ta vào trong phòng.

Vương Trăng Trăng ch/ửi rủa ầm ĩ: "Con khốn kia, sao cô dám làm vậy? Giam giữ người trái phép là vi phạm pháp luật đấy, cẩn thận tôi kiện cô."

Tôi đáp trả rằng cố ý phá hoại tài sản của người khác cũng là vi phạm pháp luật, và mấy cái đồ giẻ rá/ch của cô ta làm sao có giá trị bằng.

Vương Trăng Trăng vẫn cố chấp không chịu nhận sai, khăng khăng hỏi tôi có bằng chứng không, nói rằng cô ta chỉ vô tình làm vỡ chứ không hề cố ý.

Tôi thẳng thừng dập tắt ý định chối cãi của cô ta: “Camera giám sát trong nhà này được lắp khắp nơi. Cô có cố ý hay không, tất cả đều được ghi lại rõ ràng.”

Tôi bảo cô ta vào phòng nghỉ ngơi tạm. Đúng lúc đó, vệ sĩ của nhà tổ hớt hải chạy đến báo rằng phòng của đại thiếu gia xảy ra chuyện.

Vương Trăng Trăng định đứng dậy đi theo, nhưng bác Trần đã bước tới, ra tay đ/á/nh vào gáy cô ta. Cô ta lập tức ngã xuống, bất tỉnh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia và tôi

Chương 16.2
Tôi là thiếu gia giả trong một câu chuyện thiếu gia thật giả. Trong nguyên tác, sau khi thiếu gia thật trở về, tôi điên cuồng tìm đường chết để tranh giành sự yêu thương. Thậm chí không tiếc lấy thân mình làm mồi, dùng pheromone dụ dỗ Giang Cảnh Xuyên phát tình, mất kiểm soát trước đám đông. Cuối cùng, tôi bị ba đuổi ra khỏi nhà, rơi vào chốn phong trần, chết thảm ngoài đường trong một đêm đông. Sau khi thức tỉnh, để giữ lấy vinh hoa phú quý của mình, tôi ngoan ngoãn nghe lời thiếu gia thật, hết lòng lấy lòng hắn. Không ngờ, ánh mắt thiếu gia thật nhìn tôi lại ngày càng nóng bỏng. Hắn lén lấy đồ lót của tôi, còn lộ ra răng nanh khi nhìn tuyến thể của tôi. Giang Cảnh Xuyên khẽ cười, ấn tay lên bụng dưới của tôi: “Anh à… sinh cho em một đứa con đi, như vậy sẽ không ai đuổi anh đi nữa.”
333
8 Xe Buýt Số 0 Chương 15
11 Ôm trăng Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm