Uống gió Tây Bắc

Chương 4

03/06/2026 10:16

" Lê Thanh Phong, ta mới là gia chủ Lê gia!"

" Ta sớm đã chẳng còn là người Lê gia nữa!"

" Hôm nay gọi ngươi một tiếng tam đệ, cũng là nể mặt A Dữ. Bằng không, ta đã sớm đ/á/nh ngươi ra khỏi cửa!"

" Lê Thanh Phong!"

" Ở nơi này, ngươi phải gọi ta là Tướng quân!!"

Hai người giương cung bạt ki/ếm, chẳng ai chịu nhường ai.

Nhìn thấy Lê Thanh Viễn bị lép vế, nỗi uất nghẹn trong lòng ta thế mà vơi đi quá nửa.

Hứa Ninh vừa uống rư/ợu, vừa đầy hứng thú quan sát cuộc chiến, thỉnh thoảng lại ném cho ta ánh mắt dò hỏi. Ta khẽ gật đầu, y liền hiểu ý.

Bỗng nhiên, y đặt chén rư/ợu xuống, giọng nói trong trẻo:

"Ở nơi này, Bạch Dữ công tử mới là người quyết định."

Hai kẻ đang tranh cãi không dứt, lập tức im bặt.

Y đúng là… khiến người khác phải kinh ngạc.

Ta lập tức x/ấu hổ cúi đầu, cầm miếng th!t dê nướng nhét vào miệng.

Thật sự là câu nói này của y, khiến ta không nhịn được mà nhớ tới dáng vẻ trăm bề chiều chuộng ta ngày thường của Lê Thanh Phong.

Hai bên má không tự chủ được mà lan tỏa một luồng nóng hổi.

Dáng vẻ này rốt cuộc đã để Lê Thanh Viễn nhìn ra manh mối.

Cho dù Lê Thanh Phong đã thúc giục nhiều lần, hắn vẫn kiên quyết ở lại nơi này không muốn rời đi.

Rư/ợu qua ba tuần, rư/ợu mạnh Tây Bắc cuối cùng cũng khiến vị quý công tử này say gục trên sập, ngủ say như ch*t.

Lê Thanh Phong trước khi đi tuần doanh, vẫn không yên tâm dặn dò:

" Trời quá lạnh, đừng đợi ở trong sân nữa. Lúc ta về muộn sẽ làm mì sợi th!t dê cho người."

Người vòng tay từ phía sau ôm lấy ta, trong giọng nói có chút phiền muộn:

" Lê Thanh Viễn nếu còn nói mấy lời linh tinh, cứ để Hứa Ninh đuổi hắn đi."

Ta nhẹ đặt tay lên mu bàn tay người:

" Người đã tới rồi, chi bằng nói rõ ràng, cũng đỡ phải dây dưa sau này."

"Huynh yên tâm, hắn rốt cuộc cũng chỉ là một công tử quen thói được nuông chiều, không làm hại được ta đâu."

Bên ngoài gió vẫn thổi mạnh, tuyết vẫn rơi dày, ta cẩn thận thắt áo choàng cho người, tiễn người rời đi.

Quay đầu lại, Lê Thanh Viễn chẳng biết đã tỉnh rư/ợu từ lúc nào, đang đứng trong sân.

" Ngươi và Lê Thanh Phong cấu kết với nhau rồi sao?!"

Tuyết bay đầy trời như bông, làm mờ đi biểu cảm trên mặt hắn, chỉ có lời trách vấn là rõ ràng đến thấu xươ/ng.

Ta chậm rãi bước tới, trên mặt tuyết để lại dấu chân sâu hoắm:

" Tam công tử, ba năm trước chính miệng ngươi đã nói 'Chúng ta cứ như vậy mà kết thúc đi'. Nay ta ở cùng với ai, thì liên quan gì đến ngươi?"

" Còn nữa, ngươi đã là người nắm quyền Lê gia, mong hãy cẩn trọng lời nói và việc làm, đừng tự hạ thấp thân phận mình."

Ta cứ ngỡ hắn sẽ nổi gi/ận, nào ngờ hắn chộp lấy đôi tay ta, nắm ch/ặt lấy.

Lòng bàn tay phải lại rỉ m/áu.

Ta không giãy giụa nữa, cứ mặc cho hắn nắm.

" Bạch Dữ, năm đó là ta có lỗi với người. Nhưng người xem, ta vừa nắm quyền gia tộc đã không quản ngại đường xa tới tìm người đây."

" Đợi khi trở về kinh thành, ta nhất định sẽ đối xử tốt với người…"

" Đưa ta về, rồi giấu đi sao?" Ta phản vấn lại hắn.

" Bạch Dữ, người phải hiểu cho…"

" Phải, ta hiểu." Ta ngẩng đầu nhìn hắn, "Ba năm trước ta đã hiểu nỗi khó xử của Tam công tử ngươi rồi, nên ta chẳng nói gì cả, mặc cho những vết nhơ đó hắt lên người mình, cam tâm chịu gia pháp chỉ cầu được ch*t."

"Nhưng… ngươi không thể yêu cầu tất cả mọi người vẫn đứng yên tại chỗ đợi ngươi."

Tuyết rơi không tiếng động.

Ta nói tiếp:

"Nay ta ở Tây Bắc sống rất tốt, không cần phải thấu hiểu nỗi khó xử của ai, chỉ cần sống vì bản thân mình là đủ. Ngươi đã là gia chủ Lê gia, càng nên cưới vợ sinh con, làm rạng danh tổ tông. Ta rõ ràng không phù hợp."

Hắn dùng sức nắm ch/ặt, ta đ/au đến mức nhíu ch/ặt mày.

"Vậy Lê Thanh Phong thì phù hợp sao?!" Hắn gần như gào lên.

M/áu từ lòng bàn tay bỗng chốc nhỏ xuống, nở rộ sắc đỏ chói mắt trên nền tuyết.

Trong chớp mắt, một tia bạc x/é gió lao tới——

Trường đ/ao của Hứa Ninh ch/ém thẳng về phía cổ tay Lê Thanh Viễn!

Lê Thanh Viễn vội buông tay, lảo đảo lùi lại, kinh h/ồn bạt vía nhìn vị thiếu tướng quân đột nhiên xuất hiện.

Hứa Ninh cầm đ/ao chắn trước người ta, sát khí toàn thân ngút trời:

"Nếu ngài không muốn ở lại đây, mạt tướng sẽ lập tức tiễn ngài ra khỏi thành."

Y ngày thường trầm mặc như tảng đ/á, lúc này lại tựa như lưỡi d/ao vừa rút khỏi vỏ.

Vị thiếu tướng quân từng vào sinh ra tử trên núi thây biển m/áu cùng Lê Thanh Phong này, một khi đã thực sự nổi gi/ận, há lại là một công tử quen thói nuông chiều có thể chống đỡ.

Ta liếc nhìn Lê Thanh Viễn một cái, vội vàng đi vào trong nhà.

Nếu còn không xử lý tốt vết thương, đêm nay Lê Thanh Phong lại chẳng được ngủ ngon rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm