[Ngôn tình] Chàng là ánh sáng

Chương 8.

24/06/2025 14:37

14.

Về đến phủ, Kỳ Quang đang cúi đầu chăm sóc cho vườn hoa nhỏ mà chàng mới dựng.

Ta bổ nhào đến ôm lấy chàng:

“Tiểu sát tinh, có người khuyên ta hòa ly với chàng đấy.”

Kỳ Quang nghe vậy hẫng lại một nhịp, không ngẩng đầu lên, động tác trên tay vẫn không dừng lại:

“Vậy theo chủ ý của quận chúa, người có số mệnh không tốt như ta thật không xứng kết hôn với quận chúa…”

Ta nhìn phản ứng của chàng ấy, lo lắng.

Kéo hắn đứng thẳng dậy:

“Ý gì chứ? Lẽ nào chàng cưới ta chỉ là vì thánh chỉ?”

Ta nhìn rõ mặt chàng, thấy đôi mắt chàng ẩm ướt, tủi thân như một chú chó bị bỏ rơi.

Ta vội kéo chàng vào nhà, lo lắng dỗ dành ôm lấy chàng:

“Nói đùa thôi, sao ta có thể hòa ly với chàng được? Chàng đừng tin đấy nhé.”

Chàng lau lau mắt ta, nhìn ta, ý gì vậy, lẽ nào những gì ta nói là đúng?

Ta khẩn trương giơ tay thề đ/ộc, chàng lại nói:

“Nhưng số mệnh của ta không tốt, ta thực sự là sát tinh…”

“Sát tinh còn có thể đá/nh thắng trận lớn vậy sao? Chàng không phải sát tinh, chàng là tướng tinh.”

Ta kiên định nhìn hắn.

“Mà này, không phải bình thường chàng là rất oai phong ở ngoài phố sao? Sao ở chỗ ta lại như vậy?”

Ta nhéo nhéo vào khuôn mặt oan ức của chàng.

Kỳ Quang nghe xong biểu cảm trở nên x/ấu hổ:

“Nàng biết hết rồi?”

“Ừm.”

Ta gật đầu, nhìn mặt chàng đỏ bừng lên như quả hồng chín.

“Nhưng thế thì đã sao, ta chỉ biết Kỳ Quang ở phủ của ta thích trồng hoa nuôi cỏ, ta thích ăn món gì sẽ chạy đi m/ua ngay, một phu quân tốt, chuẩn mực gương mẫu.”

Ta thấy mặt chàng đỏ gắt, liền đặt bàn tay lạnh buốt trời sinh lên.

Chàng nghe ta nói xong, mặt càng đỏ dữ hơn, chàng dứt bao ki/ếm ở tay ra, cầm tay ta xoa xoa không ngừng, còn ngơ ngác, chốc chốc lại nhìn ta.

“Dù sao nếu chàng nhắc đến hòa ly với ta, ta sẽ xin thái hoàng thái hậu vứt chàng đến Mạc Bắc khai hoang.”

Ta kéo khuôn mặt của chàng lại gần, hung hăng nói:

“Huống hồ chàng còn từng học ở Thái học, chàng cũng biết chuyện Nguyên Lân bình thường đối xử với ta ra sao? Tối qua nếu không nhờ chàng, vận mệnh của ta đã bị trói ch/ặt với hắn rồi.”

Chàng nhìn ta ra vẻ như một đại chiến lược gia, dần thả lỏng hơn.

Ta dựa vào người chàng, nghe chàng tự kể về cuộc sống hồi còn học ở Thái học.

Đó là những ngày tối tăm và ngột ngạt, chàng chỉ có thể dựa vào quãng thời gian oai phong tạm bợ trên phố để trút bỏ áp lực “sát tinh”.

Mỗi lần nghe thấy những kẻ b/ắt n/ạt ch/ửi bới, lăng mạ mình, đều bị chút thời gian vui vẻ kia của chàng làm cho tiêu biến, khiến chàng nhẹ nhõm hẳn.

Bởi vì vận mệnh tham lang, nên mới như vậy.

Ở Thái học, ta là người duy nhất dám nhìn thẳng vào chàng, cũng không kỳ thị chàng.

Ta rất kinh ngạc, bởi vì trước đó ta không hề quen biết Kỳ Quang, chỉ đến khi Nguyên Lân đột ngột phát đi/ên ban ta gả cho chàng, ta mới biết đến con người này, mà cho đến khi chàng xuất chinh, ta với chàng cũng chỉ quen nhau nửa tháng.

Thế là ta ngẩng đầu hỏi chàng:

“Hồi chàng ở Thái học đã chú ý đến ta rồi à?”

Nửa gương mặt của chàng chìm trong ánh chiều tà, ta thấy chàng mấp máy môi, mãi mới nói:

“Quả nhiên hồi ở Thái học, trong mắt nàng chỉ có hoàng thượng…”

Sao cơ? Thái học? Trong lòng ta có chút mơ hồ, bởi vì thân nữ nhi, nên hồi ta học ở Thái học chỉ kiên quyết quen mỗi Nguyên Lân, vậy ra lúc đó Kỳ Quang cũng học ở đó sao?

Thấy ta như vậy, Kỳ Quang cười khổ:

“Quả nhiên không nhớ ra ta.”

Ta ngại ngùng lắc lắc đầu, vùi mình vào trong lòng chàng, chàng xoa đầu ta nói:

“Ta thích nàng lâu lắm rồi, nét chữ của nàng đẹp nhất Thái học.”

Lúc này ta mới chợt ngờ ngợ nhớ ra một chuyện, năm đó ta mười tám tuổi.

Vào một buổi sớm tinh mơ, tiên sinh kêu ta thu vở bài tập thư pháp, lúc này Nguyên Lân kéo theo một đám người đến làm khó ta, x/é bỏ bản nộp trên cùng.

Ta thấy bài tập đó không phải của ta, hỏi khắp nơi không ai trả lời, ta đành đổi theo nét chữ đó, vội vã chép lại rồi đem nộp.

Ngày hôm sau, ta nhận được một tờ giấy nhắn: Nét chữ của nàng đẹp nhất Thái học.

Nhưng ta chẳng để tâm.

“”Bài tập đó là của chàng sao?”

Ta hoài nghi hỏi Kỳ Quang.

Chàng gật đầu, sau đó lại thủ thỉ:

“Nàng không phát hiện sau đó Nguyên Lân b/ắt n/ạt nàng ít hơn rất nhiều à? Đều là vì ta che chắn cho nàng đó, chỉ có điều hai người đã có hôn ước, nên ta không dám tiếp cận nàng.”

Thành thật mà nói, ta không biết điều đó, vì Nguyên Lân vẫn luôn đối xử tệ bạc với ta.

Ta ngượng ngùng mỉm cười, chẳng biết trả lời chàng thế nào.

Từ nhỏ ta đã được thái hoàng thái hậu dạy rằng Nguyên Lân là trên hết, đối với chuyện này, phản ứng của ta vô cùng chậm chạp.

Nguyên Lân tuy rằng là thái tử, nhưng Kỳ Quang là quốc sư, Nguyên Lân không dám làm bậy, sợ rằng làm ảnh hưởng đến vận mệnh của quốc gia.

Nghe thấy hắn vì bảo vệ ta khỏi sự b/ắt n/ạt của Nguyên Lân thì rất thẹn thùng.

Sau đó Nguyên Lân chỉ có thể chuyển sang đấu võ mồm, mỉa mai Kỳ Quang với ta là một cặp hoàn hảo.

Cha và huynh ta đều ch/ôn thây ở Mạc Bắc, tham lang tinh như chàng, với ta đúng là bổ sung cho nhau.

“Cha và huynh của nhỏ ngốc đó đều ch/ôn thây ở Mạc Bắc, loại tham lang tinh như ngươi thích nàng ta, cũng là lẽ tất nhiên thôi.

Nhưng mà đáng tiếc, nàng ta là nàng dâu mà tổ mẫu nuôi cho ta từ nhỏ.”

Vì những lời đó của Nguyên Lân mà hắn bị Kỳ Quang đá/nh cho một trận tà/n nh/ẫn, để giữ mặt mũi cho bản thân mà hắn không nói với ai.

“Lúc còn học ở Thái học ta đã thích quận chúa.”

Chàng nhẹ nhàng nói.

Ta nghe chàng lải nhải miên man chẳng có trình tự về chuyện chàng thích ta.

Trong lòng ta tựa như được đút cho một thìa mật hoa hòe ngọt ngào vậy, mềm mại đến lạ thường.

Hóa ra trong những ngày tháng ta chẳng để ý ai, lại có một Kỳ Quang từ xa chăm chú nhìn ta không rời mắt.

Ta chẳng biết chàng đã nói đến đâu, ngắm nhìn gương mặt chàng, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán, chàng có chút ngây ngốc, quay đầu nhìn ta.

“Ta cũng thích chàng, Nguyên Lân nói đúng lắm, chúng ta là một cặp hoàn hảo.”

Tham lang tinh của phương bắc sẽ âm thầm tỏa sáng, chỉ dẫn thiếu nữ ta biết thế nào là tình yêu.

Không lâu sau Kỳ Quang dẫn ta đi du ngoạn Mạc Bắc đón tuyết.

Ta dựa vào vòng tay chàng, cùng nhau chạy về phương bắc đón tuyết.

Ta mở bức tranh ngày đó chàng vẽ tặng ta, trong bức tranh, bọn ta cùng nhau ngắm ánh chiều tà.

“Đến lúc đó ta sẽ dựa lên người chàng, chàng nặng như vậy sẽ ép ch*t ta.”

Giọng nói của ta hòa lẫn với tiếng gió.

“Được, nghe phu nhân hết.”

Giọng nói của Kỳ Quang mang theo đầy ý cười.

Ánh ban mai nhè nhẹ, đường phía trước mênh mang, người có tình cuối cùng cũng sẽ chạy đến nơi phương xa mà họ thuộc về.

[HẾT, CÒN NGOẠI TRUYỆN].

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7