Ngồi xe lăn đã đành, trán còn chẳng thể dán băng gạc cầm m/áu.
Tôi cúi mắt xuống, không muốn nhìn thẳng vào người alpha mặc quân phục trước mặt.
Hắn tên Lục Trạch Vũ, người chồng danh nghĩa đã kết hôn với tôi sáu năm.
Trước đây tôi từng ngày đêm mong ngóng hắn về, nhưng giờ phút này, tôi chỉ muốn trốn chạy.
Lục Trạch Vũ hỏi quản gia đứng phía sau tôi:
"Tình hình em ấy thế nào?"
Quản gia cung kính đáp lời:
"Thưa Thiếu tướng, bác sĩ nói tiên sinh chỉ bị chấn động n/ão nhẹ, chỉ cần nghỉ ngơi tại giường, tránh vận động mạnh, tái khám định kỳ là được. Nếu xuất hiện triệu chứng chóng mặt hay nôn mửa thì cần nhập viện ngay."
Ba ngày trước, tôi bất cẩn nhập sai lệnh chế độ lái tự động khiến xe đ/âm thẳng vào rào chắn.
Lục Trạch Vũ nghe tin liền tức tốc về nước, trước đó hắn đã suýt soát một tuần chẳng bén mảng về nhà.
Giọng trầm ấm của anh ta vang lên phía trên đầu tôi:
"Nguyên Hi, giờ em thấy thế nào?"
Mười đầu ngón tay tôi siết ch/ặt, trong lòng ngổn ngang trăm mối.
T/ai n/ạn lần này không nguy hiểm nhưng đủ khiến tôi tỉnh ngộ.
Đời người sống một kiếp, cớ gì phải chịu đựng mãi?
Đã Lục Trạch Vũ không thể yêu tôi, tôi cần gì phí hoài thời gian bên hắn?
Chẳng lẽ alpha trên đời đều tuyệt chủng, chỉ còn mỗi hắn sao?
Ai mà không sống được khi xa cách nhau chứ?
Một ý nghĩ bồng bột nảy ra trong đầu, tôi hít sâu lấy dũng khí ngẩng mặt lên.
"Anh là ai thế?"
Tôi giả bộ ra vẻ hoang mang.
Lục Trạch Vũ khẽ gi/ật mình, hắn không tự chủ được mà nhướng lông mày, hỏi ngược lại:
"Em hỏi anh?"
Đời như kịch diễn hết mình, tôi cố tỏ ra ngờ nghệch:
"Không thì sao? Tôi nhớ đâu có quen người như anh... Ái chà... Đầu cứ lâng lâng..."
Vừa nói tôi vừa giả vờ xoa đầu, Lục Trạch Vũ và quản gia nhìn nhau ngơ ngác.
Hai người lập tức đưa tôi trở lại phòng khám.
Bác sĩ lại làm một loạt kiểm tra chi tiết, cuối cùng đưa ra chẩn đoán nước đôi:
"Có lẽ Bùi tiên sinh bị chấn thương tâm lý, tạm thời mất trí nhớ..."
Lục Trạch Vũ nhíu mày hỏi:
"Làm sao để hồi phục?"
Bác sĩ lắc đầu:
"Khó nói trước, nhưng thể trạng Bùi tiên sinh không sao. Về nhà dưỡng sức, biết đâu lại hồi phục..."
Lục Trạch Vũ không hỏi thêm, đẩy xe lăn đưa tôi rời bệ/nh viện.
Trong lòng tôi tính toán bước kế tiếp.
Đến bãi đỗ xe, Lục Trạch Vũ ân cần cúi xuống bế tôi lên.
Tôi không quen với sự săn sóc của hắn, liền giãy giụa:
"Đừng đụng vào tôi! Tôi tự đi được!"
Giả vờ mất trí thật hiệu quả, trước đây tôi đâu dám ăn nói kiểu này với hắn.
Giờ tôi cần gì phải để ý cảm xúc của hắn nữa!
Lục Trạch Vũ ra lệnh dứt khoát:
"Em bị thương rồi, đừng cựa quậy. Ngoan một chút đi."
Hắn đặt tôi vào hàng ghế sau, tự tay cài dây an toàn.
Ngày trước, nếu hắn có làm động tác thân mật thế này, tim tôi đã lo/ạn nhịp đỏ mặt từ lâu.
Giờ đây tôi chỉ muốn giữ khoảng cách với hắn.
Tôi cố ý ăn vạ:
"Đừng chạm vào tôi! ABO thụ thụ bất thân, anh biết không?"
Lục Trạch Vũ đột ngột áp sát, mũi hắn gần như chạm vào tôi.
Tôi hoảng hốt hít ngược một hơi.