Giới hạn của tình yêu

Chương 3

21/07/2023 18:48

Lâm D/ao không hiểu đầu cua tai nheo thế nào nói: “Mình lẽ ra không nên tới, tới đây rồi lại bị nhét đầy cơm chó.

Tôi lắc đầu với cậu ấy, nói: “Lục Tân, có phải anh bị b/ệnh th/ần ki/nh rồi không? Chúng ta đã hủy bỏ hôn ước rồi, dựa vào đâu mà tôi vẫn phải đi xem phim với anh chứ?”

Giọng nói của Lục Tân tỏ vẻ không hiểu: “Bảo bối, em nói linh tinh cái gì vậy? Chúng ta hủy bỏ hôn ước bao giờ?”

Tôi không kiên nhẫn nói: “Trả lại sính lễ thì coi như là hủy bỏ hôn ước rồi. Anh thật sự không hiểu, hay là giả vờ không hiểu vậy?”

Anh ta là sinh viên năm ba, trước giờ vẫn luôn rất thông minh, sao hôm nay tự nhiên lại đần độn như vậy chứ?

Anh ta càng trở nên nghiêm túc hơn: “Bảo bối à, anh thật sự không có ý định muốn hủy bỏ hôn ước. Anh đã từng thề là sẽ yêu em đến suốt đời suốt kiếp, đời này anh cũng nhất định sẽ cưới em làm vợ…”

Tôi không muốn để ý đến anh ta nữa, trực tiếp cúp điện thoại luôn.

Tôi trả lại điện thoại cho Đồng D/ao hai mắt đang mở to đầy kinh ngạc, rồi bắt đầu kể chuyện.

Cậu ấy nhảy dựng lên: “Gì? Anh ta đưa sính lễ rồi lại đi báo cảnh sát? Đòi lại sính lễ rồi mà vẫn còn muốn kết hôn với cậu sao? Mặt mũi anh ta cũng gh/ê g/ớm thật đấy nhỉ.”

Cậu ấy trông có vẻ còn bực tức hơn tôi, cầm lấy điện thoại gọi điện cho Lục Tân, m/ắng anh ta đến mức m/áu chó đầy đầu: “Tôi thật sự không thể ngờ được anh lại là loại người như vậy đấy. Tâm Tâm yêu anh ba năm, anh không thấy có lỗi với cậu ấy à…”

Cậu ấy m/ắng anh ta bôm bốp vào mặt xong liền cúp điện thoại, còn chẳng cho Lục Tân cơ hội đáp lại.

Sau đó cậu ấy an ủi tôi: “Vẫn may, cậu đã nhìn rõ được bộ mặt thật và nhân phẩm của anh ta từ sớm. Nếu đợi sau khi kết hôn mới biết thì còn phiền phức hơn nữa đấy.”

Tôi gật đầu: “Cậu tới tìm mình có việc gì à?”

“Cô gọi điện thoại cho mình, nói là cậu tắt máy, nên mình liền qua thăm cậu xem thế nào.”

Tôi và Lâm D/ao thuê nhà ở cùng một tiểu khu.

Mẹ tôi không gọi được tôi nên liền gọi điện thoại cho cậu ấy.

Tôi lập tức mở máy, gọi điện thoại lại cho mẹ tôi.

Mẹ tôi nói: “Lục Tân đã gọi điện thoại cho mẹ, nói con không để ý đến nó, còn tắt máy. Hai đứa đang làm lo/ạn rồi có mâu thuẫn gì với nhau vậy?”

Giờ tôi chẳng có tâm trạng đâu mà nói quá nhiều với bà ấy, cũng không muốn khiến bà ấy lo lắng, qua loa lấy lệ mấy câu rồi cúp điện thoại.

Âm thanh thông báo từ WeChat trong điện thoại của tôi không ngừng reo lên, có rất nhiều tin nhắn nhắc tới @Tôi.

Tôi vừa mở ra xem, thì đã thấy Lục Tân đang tag @Tôi ở trong nhóm chung các bạn học: “Tâm Tâm, sao em lại block anh?”

“Tâm Tâm, mau add lại anh đi, buổi chiều chúng ta còn phải đi xem phim chung mà, nhỡ tới lúc đó anh lại không tìm được em.”

“Tâm Tâm, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của anh, em đừng tức gi/ận nữa có được không?”

“...”

Các bạn học không hiểu chuyện gì liền trêu đùa rôm rả, bảo anh ta quỳ lên ván giặt đồ, rồi quỳ lên sầu riêng.

Thấy tôi không có phản ứng gì thì cả nhóm liền im lặng.

Nhưng có một nhóm, rất nhiều người trong đó lại cứ không ngừng tag @Tôi.

Nhóm này là do Lục Tân lập, thành viên trong nhóm đều là đồng hương hay qua lại với anh ta.

Có bạn từ nhỏ, bạn Tiểu học, bạn Trung học của anh ta.

Còn có cả anh chị em họ bên ngoại, anh chị em họ bên nội, vân vân mây mây nữa.

Đều là những người trẻ tuổi ngang vai vế, nhưng cũng chẳng thân quen gì với tôi.

Trước khi Lục Tân đính hôn với tôi mới thêm tôi vào nhóm này.

Lúc này anh ta tag @Tất cả mọi người ở trong nhóm: “Vợ tôi tức gi/ận rồi, mọi người giúp tôi dỗ cô ấy với.”

Thế là hết người này đến người khác nhảy ra tag @Tôi.

“Giữa vợ chồng với nhau thì làm gì có chuyện không cãi nhau, đàn bà thì đừng có nhỏ nhen như vậy chứ.”

“Đúng rồi, đàn bà thì đừng có so đo từng tí, phải khoan dung một chút thì mới đáng yêu.”

“Tôi bảo này, đàn bà thì không thể chiều chuộng thành thói được đâu, cứ trực tiếp đá/nh cho một trận, xem cô ta còn dám tức gi/ận nữa hay không.”

“Em dâu à, vợ chồng đầu giường cãi nhau, cuối giường làm hòa, thôi thì em tha thứ cho Tiểu Tân đi.”

“Chị dâu, anh Tân xuất sắc, giỏi giang như vậy, chị không nắm ch/ặt thì anh ấy sẽ bị người khác cuỗm đi mất đấy.”

“Tiểu Tân trước giờ vẫn luôn rất hiểu chuyện, cô gái nhỏ thì phải học cách thông cảm cho đàn ông, đừng có động một tí là lại gi/ận dỗi. Em cứ xin lỗi Tiểu Tân, nhận sai, như thế là qua chuyện rồi.”

“...”

Tôi vốn định rời khỏi nhóm luôn, nhưng với tính cách của tôi thì nào có chuyện để cho bọn họ đi/ên cuồ/ng ngang ngược ngồi lên đầu mình như vậy chứ?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
6 Ngọc Vỡ Chương 19
7 10 năm vây hãm Chương 10
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi cha mẹ chiếm đoạt tiền bồi thường của tôi

Chương 7
Sau khi bị tai nạn xe hơi dẫn đến liệt toàn thân, tôi nhận được khoản bồi thường 2,3 triệu. Bố mẹ khuyên tôi: "Bình Bình, số tiền này bắt buộc phải để chúng ta giữ. Nếu không, đợi sau này con gả đi, khoản tiền này sẽ trở thành của nhà chồng hết, chẳng phải phí hoài cho người ngoài sao?" Tôi nằm liệt trên giường không thể cử động, ngay cả sức để tranh cãi cũng không còn. Đêm hôm đó, vị hôn phu gửi một tin nhắn hủy hôn, cắt đứt hoàn toàn hy vọng cuối cùng của tôi. Họ đưa tôi về quê, dùng số tiền đó xây cho em trai một căn nhà bốn tầng, mua một chiếc xe 400 ngàn, còn cưới cả vợ cho nó. Họ cầm tiền trợ cấp người khuyết tật của tôi đi du lịch, rồi nhốt tôi một mình trên tầng 4. Cuối cùng, tôi bị bỏ đói đến chết. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trùng sinh trở về đúng ngày xảy ra tai nạn.
Hiện đại
Trọng Sinh
Gia Đình
0
Gả Thay Chương 6