Giới hạn của tình yêu

Chương 3

21/07/2023 18:48

Lâm D/ao không hiểu đầu cua tai nheo thế nào nói: “Mình lẽ ra không nên tới, tới đây rồi lại bị nhét đầy cơm chó.

Tôi lắc đầu với cậu ấy, nói: “Lục Tân, có phải anh bị bệ/nh th/ần ki/nh rồi không? Chúng ta đã hủy bỏ hôn ước rồi, dựa vào đâu mà tôi vẫn phải đi xem phim với anh chứ?”

Giọng nói của Lục Tân tỏ vẻ không hiểu: “Bảo bối, em nói linh tinh cái gì vậy? Chúng ta hủy bỏ hôn ước bao giờ?”

Tôi không kiên nhẫn nói: “Trả lại sính lễ thì coi như là hủy bỏ hôn ước rồi. Anh thật sự không hiểu, hay là giả vờ không hiểu vậy?”

Anh ta là sinh viên năm ba, trước giờ vẫn luôn rất thông minh, sao hôm nay tự nhiên lại đần độn như vậy chứ?

Anh ta càng trở nên nghiêm túc hơn: “Bảo bối à, anh thật sự không có ý định muốn hủy bỏ hôn ước. Anh đã từng thề là sẽ yêu em đến suốt đời suốt kiếp, đời này anh cũng nhất định sẽ cưới em làm vợ…”

Tôi không muốn để ý đến anh ta nữa, trực tiếp cúp điện thoại luôn.

Tôi trả lại điện thoại cho Đồng D/ao hai mắt đang mở to đầy kinh ngạc, rồi bắt đầu kể chuyện.

Cậu ấy nhảy dựng lên: “Gì? Anh ta đưa sính lễ rồi lại đi báo cảnh sát? Đòi lại sính lễ rồi mà vẫn còn muốn kết hôn với cậu sao? Mặt mũi anh ta cũng gh/ê g/ớm thật đấy nhỉ.”

Cậu ấy trông có vẻ còn bực tức hơn tôi, cầm lấy điện thoại gọi điện cho Lục Tân, m/ắng anh ta đến mức m/áu chó đầy đầu: “Tôi thật sự không thể ngờ được anh lại là loại người như vậy đấy. Tâm Tâm yêu anh ba năm, anh không thấy có lỗi với cậu ấy à…”

Cậu ấy m/ắng anh ta bôm bốp vào mặt xong liền cúp điện thoại, còn chẳng cho Lục Tân cơ hội đáp lại.

Sau đó cậu ấy an ủi tôi: “Vẫn may, cậu đã nhìn rõ được bộ mặt thật và nhân phẩm của anh ta từ sớm. Nếu đợi sau khi kết hôn mới biết thì còn phiền phức hơn nữa đấy.”

Tôi gật đầu: “Cậu tới tìm mình có việc gì à?”

“Cô gọi điện thoại cho mình, nói là cậu tắt máy, nên mình liền qua thăm cậu xem thế nào.”

Tôi và Lâm D/ao thuê nhà ở cùng một tiểu khu.

Mẹ tôi không gọi được tôi nên liền gọi điện thoại cho cậu ấy.

Tôi lập tức mở máy, gọi điện thoại lại cho mẹ tôi.

Mẹ tôi nói: “Lục Tân đã gọi điện thoại cho mẹ, nói con không để ý đến nó, còn tắt máy. Hai đứa đang làm lo/ạn rồi có mâu thuẫn gì với nhau vậy?”

Giờ tôi chẳng có tâm trạng đâu mà nói quá nhiều với bà ấy, cũng không muốn khiến bà ấy lo lắng, qua loa lấy lệ mấy câu rồi cúp điện thoại.

Âm thanh thông báo từ WeChat trong điện thoại của tôi không ngừng reo lên, có rất nhiều tin nhắn nhắc tới @Tôi.

Tôi vừa mở ra xem, thì đã thấy Lục Tân đang tag @Tôi ở trong nhóm chung các bạn học: “Tâm Tâm, sao em lại block anh?”

“Tâm Tâm, mau add lại anh đi, buổi chiều chúng ta còn phải đi xem phim chung mà, nhỡ tới lúc đó anh lại không tìm được em.”

“Tâm Tâm, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của anh, em đừng tức gi/ận nữa có được không?”

“...”

Các bạn học không hiểu chuyện gì liền trêu đùa rôm rả, bảo anh ta quỳ lên ván giặt đồ, rồi quỳ lên sầu riêng.

Thấy tôi không có phản ứng gì thì cả nhóm liền im lặng.

Nhưng có một nhóm, rất nhiều người trong đó lại cứ không ngừng tag @Tôi.

Nhóm này là do Lục Tân lập, thành viên trong nhóm đều là đồng hương hay qua lại với anh ta.

Có bạn từ nhỏ, bạn Tiểu học, bạn Trung học của anh ta.

Còn có cả anh chị em họ bên ngoại, anh chị em họ bên nội, vân vân mây mây nữa.

Đều là những người trẻ tuổi ngang vai vế, nhưng cũng chẳng thân quen gì với tôi.

Trước khi Lục Tân đính hôn với tôi mới thêm tôi vào nhóm này.

Lúc này anh ta tag @Tất cả mọi người ở trong nhóm: “Vợ tôi tức gi/ận rồi, mọi người giúp tôi dỗ cô ấy với.”

Thế là hết người này đến người khác nhảy ra tag @Tôi.

“Giữa vợ chồng với nhau thì làm gì có chuyện không cãi nhau, đàn bà thì đừng có nhỏ nhen như vậy chứ.”

“Đúng rồi, đàn bà thì đừng có so đo từng tí, phải khoan dung một chút thì mới đáng yêu.”

“Tôi bảo này, đàn bà thì không thể chiều chuộng thành thói được đâu, cứ trực tiếp đ/á/nh cho một trận, xem cô ta còn dám tức gi/ận nữa hay không.”

“Em dâu à, vợ chồng đầu giường cãi nhau, cuối giường làm hòa, thôi thì em tha thứ cho Tiểu Tân đi.”

“Chị dâu, anh Tân xuất sắc, giỏi giang như vậy, chị không nắm ch/ặt thì anh ấy sẽ bị người khác cuỗm đi mất đấy.”

“Tiểu Tân trước giờ vẫn luôn rất hiểu chuyện, cô gái nhỏ thì phải học cách thông cảm cho đàn ông, đừng có động một tí là lại gi/ận dỗi. Em cứ xin lỗi Tiểu Tân, nhận sai, như thế là qua chuyện rồi.”

“...”

Tôi vốn định rời khỏi nhóm luôn, nhưng với tính cách của tôi thì nào có chuyện để cho bọn họ đi/ên cuồ/ng ngang ngược ngồi lên đầu mình như vậy chứ?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vợ hư hỏng bỗng dưng ngoan ngoãn trở lại thế này?

Chương 6
Hứa Nam Châu kết hôn với tôi vì lợi ích. Nhưng cậu ta vốn đỏng đảnh lại còn chê tôi già, suốt ngày nghĩ đủ trò khiến tôi bực mình. Ngày nào cũng gọi cả chục cuộc điện thoại kiểm soát tôi, làm việc thì ngồi lên đùi quấy rối, thậm chí còn định vung tay quá trán khiến tôi phá sản. Một hôm đang ngồi hong tóc cho cậu, đột nhiên hắn bật dậy. Chẳng may đập đầu vào góc bàn. Tôi vừa định dỗ dành. Ai ngờ cậu ta luống cuống xin lỗi, còn nói: "Sau này em sẽ ngoan hơn, không làm phiền anh nữa." Tôi sững người, người vợ hư đốn của tôi sao tự nhiên biến thành hiền lành thế này? Mãi sau này khi nhìn thấy những dòng bình luận nổi lên, tôi mới vỡ lẽ. [Cứ tiếp tục làm loạn đi, nhân vật công chính làm sao chịu nổi tính khí thối tha này của cậu.] [Không sao, chẳng mấy chốc sẽ bị đá ra khỏi nhà thôi.] [Lúc đó nhân vật thụ chính thức của chúng ta mới lên ngôi, hí hí.] Trời đánh thánh vật những dòng bình luận này, làm người phải có lương tâm chứ!
Hiện đại
Boys Love
48
Bại Tướng Chương 25: Đừng sợ, tôi sẽ không cắn em.
Đại Vương Không Được Ăn Thỏ Thỏ Ngoại truyện 3: Tiền Truyện