Sao Alpha lại mang thai được?!

Chương 15

03/09/2025 17:57

Bữa cơm Lục Kinh Vân mời tôi chẳng đơn giản chút nào.

Gần như đủ cả 8 món ăn nổi tiếng.

Trông cứ như... Bữa cơm cuối cùng?

Lục Kinh Vân lên lầu thay đồ, chú Lý liên tục gắp thức ăn cho tôi.

Một lát sau, Lục Kinh Vân xuất hiện ở phòng ăn, tự nhiên kéo ghế ngồi cạnh tôi.

Anh ngồi xuống rồi kéo đĩa thức ăn chất đầy trước mặt tôi về phía mình, bắt đầu bóc tôm.

Tôi liếc nhìn sắc mặt anh, định hỏi khi nào đi bệ/nh viện thì điện thoại anh reo.

Lục Kinh Vân chẳng hề vội, đặt con tôm đã bóc vào bát tôi xong mới nhấc tay nói: “Lấy giúp tôi.”

Tôi lấy điện thoại từ túi anh, thấy người gọi là "mẹ", vội vứt ngay xuống bàn.

Lục Kinh Vân liếc nhìn tôi, tiếp tục cầm con tôm bóc một cách từ tốn.

“Bắt máy, bật loa ngoài.”

“... Ừ.”

Tôi nhanh tay chạm hai lần, ngay lập tức giọng nói đầy tức gi/ận vang lên: "Sao trưa nay con lại thất hẹn?"

Lục Kinh Vân đưa con tôm thứ hai đã bóc đến miệng tôi, tôi mải nghe chuyện nên há miệng ngậm lấy, vừa nhai vừa nghe anh nói: "Thứ nhất, con chưa từng hứa đi gặp mặt, là mẹ tự ý sắp đặt. Thứ hai, con đã nói nhiều lần, con không thích Omega."

"Lục Kinh Vân! Thái độ của con là thế nào?"

"Thái độ của con bao năm nay chưa từng thay đổi, ngược lại là mẹ, cứ mãi làm chuyện vô ích."

"Lục Kinh Vân!"

Sau tiếng quát gi/ận dữ, điện thoại chỉ còn tiếng thở gấp r/un r/ẩy.

Tôi có thể tưởng tượng bà Lục tức đến mức mắt nhắm nghiền, hơi thở dồn dập.

Thế nhưng Lục Kinh Vân vẫn điềm nhiên: "Không có việc gì khác thì con cúp máy đây."

Lục Kinh Vân ra hiệu cho tôi tắt máy.

Nhưng tôi đâu dám động vào, ngồi khoanh tay ngó trời ngó đất giả vờ bận rộn.

Lục Kinh Vân vừa cởi găng tay, điện thoại lại vang lên giọng bà Lục đầy bi thương: "Lục Kinh Vân, con nhất định phải... Dính líu với Alpha đó sao?"

"Mẹ theo dõi con?" Lục Kinh Vân nhíu mày khó chịu.

"Theo dõi? Đúng! Mẹ theo dõi con! Lục Kinh Vân, chị cả và anh hai con đều mất rồi, mẹ chỉ còn mình con, sao con... Sao con cứ không nghe lời mẹ!"

Tôi linh cảm chuyện sắp tới không nên nghe tiếp, định bỏ chạy thì Lục Kinh Vân đặt tay lên vai giữ tôi lại.

Tôi như ngồi trên đống lửa, nghe điện thoại văng vẳng tiếng bà Lục gần như tuyệt vọng: "Viện trưởng trung tâm điều trị... Đích thân đảm bảo với mẹ là con đã quên sạch, đã sửa đổi rồi! Vậy mà vừa gặp nó là con lại bị dắt mũi... Nó có gì tốt chứ, lại còn là Alpha... Sao con cứ không thể quên nó!"

Sau một tràng nấc nghẹn, bà Lục cúp máy trước.

Lục Kinh Vân im lặng, mắt dán vào màn hình điện thoại đến khi tối đen, mặt tái nhợt, rất lâu không cử động.

Tôi nhìn chú Lý, ông ấy lắc đầu ái ngại.

Tôi hiểu nhầm ý, tưởng ông ấy bảo tôi nên tránh đi.

Tôi vừa đứng lên, Lục Kinh Vân đã nắm ch/ặt cổ tay tôi.

Ánh mắt anh khi nhìn tôi lộ rõ vẻ hoảng hốt không kịp che giấu.

Yết hầu lăn tăn hai lần, anh mới cất tiếng: "No rồi à?"

Tôi gật đầu.

Lục Kinh Vân lại im bặt, ánh mắt đờ đẫn vô định.

Tôi thấy bứt rứt, ho nhẹ hỏi: "Này... Khi nào chúng ta đi bệ/nh viện?"

Lục Kinh Vân tỉnh táo lại: "Khó chịu à?"

Tôi lắc đầu.

Anh thở phào: "Vậy không cần vội, mai đi cũng được."

Tôi nhướng mày: "Chẳng phải anh đang sốt ruột muốn bỏ..."

"Không phải!" Lục Kinh Vân đột ngột cao giọng, khi chạm phải ánh mắt tôi thì liền xẹp xuống như bong bóng bị chọc thủng.

"Xin lỗi, do tôi không nói rõ. Lúc ở cửa hàng, tôi định đưa cậu đi bệ/nh viện vì nghe cậu bảo khó chịu, không phải như cậu nghĩ đâu."

Lục Kinh Vân ngẩng lên nhìn tôi: "Thẩm Tuần, tôi sẽ chịu trách nhiệm với cậu và con."

"Ồ, tôi không cần anh chịu trách nhiệm. Còn con, anh không có cơ hội đâu."

"Ý cậu là sao?" Giọng anh run nhẹ khác thường.

Tôi mỉm cười, đang nhớ lại lời bác sĩ thì điện thoại reo lên.

Vừa bắt máy đã nghe Thẩm Doanh khóc thút thít: "Anh... Thẩm Chương... Đến cửa hàng rồi..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bạn Trai Bỗng Nhiên Trở Nên Đẹp Trai

Chương 10
Bạn trai đột nhiên biến thành soái ca, mọi người khen tôi có con mắt tinh đời, nhưng tôi lại hoảng loạn. Rốt cuộc tôi đã tỏ tình với anh ấy 44 lần, đến lần thứ 45 anh ấy mới chịu đồng ý. Tôi vẫn tự lừa dối bản thân rằng anh ấy có tôi trong tim, cho đến đêm đó khi nghe thấy tiếng bạn cùng phòng khóc nức nở gọi tên người yêu tôi... Trước đây khi tôi thích Lục Hàng, cả đám đều bảo mắt tôi có vấn đề. Anh ấy ngoài ưu điểm học giỏi thì vừa béo vừa nóng tính. Mọi người đều thắc mắc tại sao một hoa khôi của khoa như tôi lại để mắt tới anh ta. Giờ đây, lại có người nói: Tại sao soái ca Lục Hàng lại chọn một ả đào lẳng lơ làm bạn gái?
25.49 K
2 Mùa xuân ở quê Chương 9
5 Nhân Tượng Chương 12
8 NGƯỜI MAI TÁNG Chương 395: Hoạt sát ở vùng ngoại ô

Mới cập nhật

Xem thêm